Chương 32: (Vô Đề)

Văn Thố cảm thấy hình ảnh Triệu Đông Khải bị bắt đi, rất giống trong phim điện ảnh, một phân cảnh kéo dài quay chầm chậm.

Triệu Đông Khải là tội phạm với án diệt môn, một con người đẫm máu tàn nhẫn, đội quân cảnh sát không ít người, cảnh sát vây bắt hắn, bố trí sắp xếp tỉ mỉ, mặc đồng phục và cả thường phục, đồng loạt đi đến từ bốn phương tám hướng.

Triệu Đông Khải vẫn mỉm cười với Văn Thố, như đang thông qua cô để nhìn người khác.

Văn Thố nghĩ, giờ khắc này nhất định là hắn rất nhớ vợ của mình.

Cảnh sát đi đến vật tay hắn ra đằng sau, còng tay khóa trụ hai tay của hắn.

Một vài cảnh sát kéo Triệu Đông Khải lên xe, còn những người khác đưa Văn Thố và Lục Viễn đi.

Trên đường đến cục cảnh sát, Văn Thố hỏi cảnh sát ngồi bên cạnh: "Triệu Đông Khải sẽ chết sao?"

Người cảnh sát trẻ tuổi hơi ngạc nhiên, sau đó trả lời: "Cái này phải xem phán quyết của tòa án. Hắn gây nên chuyện lớn như vậy, theo kinh nghiệm của tôi đoán có lẽ là hắn sẽ bị tử hình."

"Oh." Văn Thố vô thức gật đầu. Cô không biết nên làm thế nào, chỉ cảm thấy nước mắt đã sắp chực rơi xuống.

Cảnh sát nhìn thấy nét mặt Văn Thố, nhìn tấm ảnh mà Văn Thố đang cầm trên tay, khẽ thở dài nói: "Tôi làm cảnh sát đã ba năm rồi, tôi thấy phân nửa tội phạm đều có thân phận đáng thương, nhưng tôi là cảnh sát, là phạm nhân thì tôi phải bắt, bởi vì họ làm hại người khác, mà những người khác cũng có thân phận như vậy."

"..."

Sau khi phối hợp điều tra xong, Văn Thố mới biết thông tin từ cảnh sát, người báo là Lục Viễn.

Triệu Đông Khải đã trốn chạy hơn ba tháng. Cảnh sát trong cả nước treo giải thưởng hai vạn đồng cho ai cung cấp manh mối cần thiết về hắn. Bởi vì người tố cáo có công, Lục Viễn nhận được tiền thưởng hai vạn đồng.

Khi ra khỏi cục cảnh sát, một người cảnh sát bản địa vỗ vai Lục Viễn tỏ ý cảm ơn. Văn Thố đứng bên cạnh Lục Viễn, yên lặng không nói một câu.

Xe Văn Thố vẫn dừng ở gần bia danh giới, cảnh sát lái xe đưa hai người trở về.

Tạm biệt cảnh sát, Văn Thố lên xe, Lục Viễn cũng lặng lẽ đi theo.

Lục Viễn cầm số tiền thưởng, chợt thấy dở khóc dở cười, anh tự nhạo báng: "Không nghĩ là làm vậy cũng có thể được thưởng tiền, chờ đến khi chúng ta đến Mễ Đặc Thác Duy, tôi mời cô ăn ở một nhà hàng tốt nhất."

Văn Thố trừng mắt nhìn Lục Viễn, cắn răng trách mắng anh: "Sao anh còn có mặt mũi nói những lời như vậy?"

Tiếng nói của Văn Thố dừng lại, không khí trong xe trở nên hoàn toàn yên tĩnh, hồi lâu mới có một tiếng thở dài của Lục Viễn.

"Tôi biết là bây giờ cô rất ghét tôi." Lục Viễn nói: "Tôi báo cảnh sát ngoại trừ báo Triệu Đông Khải là tên tội phạm giết người ra, hoàn toàn không có gì cả."

Lục Viễn dừng lại một lúc, hạ quyết tâm rất lớn, nói ẩn ý: "Chẳng cần biết hắn là ai, hắn có hoàn cảnh thế nào, hắn đã trải qua chuyện gì, chỉ cần hắn giết người, tôi đều có trách nhiệm làm như vậy."

"Còn nhiều người có thể tố cáo hắn, tại sao nhất định lại là anh chứ?" Văn Thố nghĩ đến tấm ảnh "chụp chung" trong điện thoại, nghĩ đến sự tuyệt vọng của Triệu Đông Khải, cùng ánh mắt thỏa mãn của hắn, đã cảm thấy lòng chua xót, "Đoạn đường vừa rồi, hắn cũng không làm gì chúng ta. Hắn chỉ muốn đến Ba Đa Duy, muốn hoàn thành lời hứa đối với vợ con mà thôi."

Lục Viễn nhớ lại thời điểm ở trạm xăng, khi anh vừa cúp điện thoại, Triệu Đông Khải liền xuất hiện sau lưng anh.

Nghĩ đến, khi đó chắc hẳn hắn đã nghe thấy cuộc nói chuyện của Lục Viễn, nhưng hắn đã không làm gì. Chỉ để Lục Viễn làm như vậy, đi đến Ba Đa Duy, muốn chụp ảnh, sau cùng bị cảnh sát bắt đi.

"Không phải là tôi, cũng sẽ có người khác, cho nên tôi hay là ai đi nữa, có gì khác nhau chứ?"

Văn Thố vò rối tóc, "Tôi không biết, nhưng biết là anh, tôi không thể chấp nhận được."

Văn Thố cúi đầu dựa vào tay lái, không nhìn Lục Viễn, "Lục Viễn, anh trở về Giang Bắc đi, tôi cảm thấy tôi không thể đi cùng anh tới Mễ Đặc Thác Duy nữa rồi. Tôi biết Lục Viễn không nên là Lục Viễn như vậy."

Ánh mắt Lục Viễn trở nên thâm trầm, nhìn Văn Thố hồi lâu, rồi anh mở cửa xe, "Cô nên có chút thời gian yên tĩnh một mình."

Lục Viễn xuống xe, không bỏ đi xa, đứng gần xe Văn Thố, châm một điếu thuốc.

Lục Viễn vốn không có thuốc lá, thuốc lá và bật lửa đều là của Triệu Đông Khải đưa cho anh. Lục Viễn hít một hơi thật sâu, mùi thuốc lá đi vào trong phổi khiến nước mắt Lục Viễn đều muốn rơi xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!