Lục Viễn giữ thật chặt tay lái. Biết có sự việc này và xác thực nó là đúng thật sự không giống nhau. Hơn nữa, hồi tưởng lại miêu tả vô cùng đẫm máu và tàn nhẫn của bà chủ nhà trọ, càng làm cho Lục Viễn cảm thấy sợ hãi.
Lục Viễn hiểu, nếu anh nói cho hắn biết chuyện nghiêm trọng như vậy, dĩ nhiên là không thể dễ dàng thả hắn đi.
Trước khi hỏi vấn đề này, Lục Viễn cũng nghĩ mình sẽ gặp nguy hiểm, có lẽ là do thói quen, muốn phải làm rõ ràng mọi chuyện. Phân tích một cách logic thì có thể hiểu, dù là anh sẽ bị giết người diệt khẩu, cũng muốn biết nguyên nhân sự việc.
Đột nhiên Lục Viễn thấy hơi hối hận về bệnh nghề nghiệp của mình. Nếu như giả vờ hồ đồ, có lẽ hai người sẽ còn sống bình yên trở về, bây giờ lại đưa Văn Thố vào nguy hiểm, cũng không phải là điều anh muốn.
Lục Viễn hít sâu, nhỏ giọng nói: "Cô ấy không biết gì cả, anh có thể thả cô ấy đi không?"
Lão đại ca ngồi đằng sau bình tĩnh nhìn Văn Thố, sau đó cười một tiếng: "Cậu không phải sợ như vậy. Tôi không có ý định giết hai người, chỉ cần đưa tôi đến Ba Đa Duy, hai người có thể đi."
"Tôi có thể tin anh không?" Lục Viễn hỏi.
Người kia khẽ thở dài, từ từ nói: "Tôi tên là Triệu Đông Khải."
Văn Thố đã từng hỏi tên của hắn, hắn không chịu nói, có lẽ là do sợ bị phát hiện ra. Nhưng giờ phút này Lục Viễn không hỏi, nhưng hắn lại chủ động nói.
Ánh mắt Triệu Đông Khải điềm đạm nhìn Văn Thố ngủ say, nghẹn ngào nói: "Vợ tôi lúc còn trẻ, nhìn rất giống với cô gái này, tóc dài, da trắng, đặc biệt là nụ cười rất đẹp."
"..." Lục Viễn chờ đợi Triệu Đông Khải nói tiếp, nhưng hắn vẫn không nói gì.
Chắc hẳn quá khứ của hắn rất tốt đẹpnhưng sau đó lại đau khổ, hắn quý trọng, nhưng lại không nói nên lời. Mỗi tên tội phạm đều đã trải qua một cuộc sống vô cùng khó khăn, nhưng chuyện này cũng hẳn thành lý do họ phạm tội.
Lục Viễn nhìn hắn qua gương chiếu hậu, sau đó cũng không nói gì.
Sau khi nhìn chăm chú vào hướng dẫn chỉ đường, Lục Viễn phát hiện sau khi họ đi qua sông Tùng Bố, xuống núi đã nhầm phương hướng, đi dọc theo một con đường không có người. Đoạn đường kia chừng hơn trăm cây số, không hề có dấu vết của con người, mênh mông chỉ có rừng thiêng nước độc, dù đây là một con đường ngắn để tới Ba Đa Duy, cũng có rất ít xe cộ muốn đi qua con đường này.
Nghe nói có rất nhiều xe đi đoạn đường này đều không trở về được, trước kia Lục Viễn từng đọc qua, Mễ Đặc Thác Duy từng bị giặc tấn công chiếm đóng, bên trong có được đề cập tới. Lúc ấy có người thuận miệng nhắc tới một truyền thuyết. Lục Viễn nghĩ, vậy đây có thể chính là định luật Murphy, nếu như hư cấu có thể xảy ra thật thì nhất định sẽ xảy ra.
Trên đường anh suy nghĩ có thể có cơ hội tiếp viện ở trạm xăng dầu... Nơi có thể báo cảnh sát nhờ giúp đỡ. Kết quả không hề có cơ hội như vậy.
Lục Viễn nhìn thoáng qua thấy can xăng Văn Thố đã mua khi còn ở trong làng, nghĩ thầm cũng may bình thường Văn Thố tùy tiện như vậy, thời khắc mấu chốt vẫn rất cẩn thận. Không có xăng bây giờ chỉ có thể đi hết đoạn đường này.
Khu vực không bóng người thật đáng sợ, nhìn lướt qua cũng không thấy tận cùng. Ngoài chiếc xe chở hàng, Lục Viễn gần như không thấy một chiếc xe này đi ngang qua. Những chiếc xe chở hàng đi với tốc độ rất nhanh, Lục Viễn muốn xin giúp đỡ, nhưng quá mạo hiểm nên thôi.
Phong cảnh hai bên đường không hề đẹp đẽ chút nào. Chắc hẳn do địa chất và độ cao so với mặt biển quá cao, tất cả đều đất đông cứng, không có một ngọn cỏ, tất cả đều trơ trụi dưới nền đất.
Triệu Đông Khải vẫn không ngủ, có lẽ do đi xe quá lâu, nhất định cố gắng duy trì tỉnh táo, để đề phòng bất cứ tình huống nào. Mà ngược lại, đoạn đường này, Văn Thố đã ngủ rất lâu, Lục Viễn nghĩ có lẽ cô không quen ngủ chung với anh, nên ngủ không ngon, vừa lên xe, liền ngủ rất ngon, Lục Viễn không đành lòng quấy rầy cô, vẫn tiếp tục lái xe.
Một mình Lục Viễn lái xe gần mười tiếng, từ khi trời sáng đến tối, rốt cuộc Văn Thố ngủ đủ, tự nhiên tỉnh dậy. Lúc ấy Lục Viễn đã rất mệt mỏi, Văn Thố liền thay anh lái xe.
Khi Lục Viễn tỉnh lại lần nữa, họ đã rời khỏi khu vực vắng vẻ kia.
Trời đã sáng, khu vực cao nguyên không khí trong lành khiến mọi người hít thở thoải mái.
Mặt trời phía xa xa đã dần dần mọc lên, phá vỡ ánh sáng xanh tối tăm của bầu trời đêm. Giống như một ngọn lửa lớn, nóng bỏng thiêu đốt khiến người ta ghê sợ.
Lục Viễn cử động cơ thể, phát hiện xe của họ đã yên tĩnh dừng tại một trạm xăng. Trong trạm xăng có nước nóng, Văn Thố và Triệu Đông Khải đều bưng một bát mỳ ăn liền. Văn Thố thấy Lục Viễn tỉnh dậy, đưa bát mỳ cho anh: "Tôi hỏi rồi, còn khoảng ba tiếng nữa là có thể đến Ba Đa Duy. Đại ca kia muốn đến đường biên giới Ba Đa Duy, chúng ta cho hắn dừng ở nơi nào đó là được rồi."
Lục Viễn ừ một tiếng, nhìn Văn Thố nở nụ cười, yên lặng. Anh cầm lấy bát mỳ, nhanh chóng ăn hết. Hỏi nhân viên nhà vệ sinh ở đâu, vốn chỉ nghĩ muốn đi vệ sinh, vừa quay đầu lại thấy một người trong trạm xăng cầm điện thoại di động đang gọi, vội vàng lấy điện thoại ra, phát hiện ra tín hiệu có hai vạch.
Điều kiện nhà vệ sinh ở đây rất sơ sài, dưới đất đào cái hố lớn, có hai tấm gỗ đặt phía trên coi như là nhà vệ sinh. Lục Viễn cố gắng chịu đựng đi vệ sinh xong, ra ngoài nấp ở phía sau nhà vệ sinh, suy nghĩ hồi lâu, định gọi điện thoại cho Tần Tiền.
Ba Đa Duy giáp ranh với miền nam nước Nga. Chắc chắn Triệu Đông Khải chuẩn bị trốn ra nước ngoài. Lục Viễn không thể thả hắn đi như vậy.
Lục Viễn nói tên tuổi Triệu Đông Khải, Tần Tiền liền liên hệ với đội cảnh sát, để cho họ sắp xếp đội quân ở đường biên giới Ba Đa Duy. Lục Viễn nhìn đồng hồ trong điện thoại, tính ra thời gian trước đó.
Cúp điện thoại, Lục Viễn xoay người lại, đột nhiên nhìn thấy Triệu Đông Khải yên lặng đứng ở sau lưng anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!