Đường núi không có ánh đèn, cộng thêm thời tiết không tốt, ngoài ánh đèn xe hơi phía sau đang nháy, xung quanh gần như tối om không chút ánh sáng. Văn Thố nghe thấy tiếng hô hấp của mình, nặng nề và khổ sở, mỗi lần hô hấp đều cảm thấy thân thể mình không thể chịu nổi gánh nặng. Giống như vào mùa đông, mặc nhiều quần áo mà chạy cự li dài, nóng nực, mệt mỏi, hơi nóng mịt mờ, khó thở, cổ họng khô khan đau đớn, tai kêu ù ù.
Gió đêm thổi qua, lay động núi rừng, âm thanh lá cây sàn sạt khiến người ta càng thấy căng thẳng.
Văn Thố ngẩng đầu lên, nhìn thấy ánh mắt Lục Viễn đang nhìn về phía cô, cô biết ý của anh bảo cô mau chạy đi, nhưng làm sao cô có thể trốn đi một mình chứ?
Lục Viễn còn đang trấn định người kia, nói: "Đại ca, bắt một mình tôi là đủ rồi, bạn gái tôi rất yếu đuối, giữ lại cũng không để làm gì."
"Tôi không đi." Văn Thố xoa đôi bàn tay, cúi đầu đứng tại chỗ, thái độ bình tĩnh: "Muốn giết thì cả hai người luôn đi."
Văn Thố biết Lục Viễn đang sốt ruột, anh lớn tiếng mắng cô: "Người phụ nữ này điên khùng rồi sao? Xem quá nhiều phim truyền hình hả?"
Giờ khắc này, nội tâm Văn Thố giống như một cây đuốc đang cháy. Mấy năm nay, cứ cháy từng chút từng chút, Văn Thố hít một hơi, bộ dạng vẫn rất kiên quyết: "Chỉ có anh điên khùng không cho phép tôi điên khùng sao? Anh đi rồi, vậy tôi có thể đi đâu đây?"
Lục Viễn còn muốn mắng cô, nhưng anh lại không thể mắng lại một câu.
Văn Thố gằn từng chữ: "Tôi ở đây cùng với anh, chỉ là bởi vì tôi muốn, không có ý gì khác."
Hai người nói với nhau như sinh ly tử biệt, khung cảnh nơi này buồn bã làm cho người ta cảm động.
Thời gian trôi qua hồi lâu, cánh tay Lục Viễn đã mỏi, anh không nhịn được hỏi: "Đại ca, rốt cuộc là anh muốn làm cái gì, cho một lời chắc chắn đi, đứng yên thế này cũng rất mệt mỏi."
Người đàn ông kia cứ giơ dao ra, rốt cuộc cũng mở miệng. Giọng nói trầm thấp và khàn khàn, giống như giọng nói đến từ địa ngục, giọng phổ thông mang theo một chút phong cách tiếng địa phương. "Tôi sẽ không giết hai người."
Văn Thố vừa nghe lời này của hắn lập tức thở phào nhẹ nhõm: "Đại ca, chúng tôi có tiền, nếu anh muốn chúng tôi có thể đưa cho anh."
"Tôi cũng không cần tiền."
Văn Thố khó xử, cẩn thận hỏi lại: "Vậy anh muốn cái gì?" Lẩm bẩm trong lòng, nghĩ thầm chẳng lẽ là muốn cướp sắc?
Người đàn ông kia yên lặng một hồi rồi mới chậm rãi nói: "Tôi muốn hai người đưa tôi tới một nơi."
Lần này đến Lục Viễn thở phào nhẹ nhõm, lập tức nói: "Đại ca, sao anh không nói sớm, không phải là đi nhờ xe sao? Cần gì phải dùng đến dao chứ? Chúng tôi là người rất nhiệt tình, nếu anh nói chúng tôi sẽ đồng ý."
Lục Viễn vừa dứt lời, Văn Thố cũng nhanh chóng hùa theo.
Văn Thố khẽ thở dài, cùng Lục Viễn đưa người kia lên xe.
Văn Thố vẫn chăm chú lái xe, thỉnh thoảng nhìn lén người đàn ông kia qua gương chiếu hậu. Đáng tiếc là người đàn ông kia thật sự quá bẩn, giống như hình ảnh của ăn mày gặp rất nhiều ngoài đường, mặt xám mày tro, cũng không biết bao lâu rồi chưa tắm rửa, gần như không hề thấy rõ nguyên trạng. Quần áo cũng mài rách lỗ chỗ, không biết bao lâu rồi chưa thay đổi.
Lục Viễn thăm dò hỏi: "Đại ca, anh và bạn bè tẩu tán tới đây sao?"
Người đàn ông kia vẫn ngồi yên lặng, luôn duy trì cảnh giác. Hắn không trả lời câu hỏi của Lục Viễn.
Thời điểm hai người đều cho rằng người kia sẽ không trả lời, hắn chợt nói: "Đi bộ tới."
Đi hết vùng núi kia cũng phải vài chục km, đi bộ? Phải đi bao lâu? Văn Thố vừa lái xe vừa hỏi: "Ở gần đây sao? Hay là lạc đường trong núi?"
"Tôi đi từ Hồ Đông."
Hồ Đông? Nơi đây còn xa hơn Giang Bắc. Đi bộ tới? Còn trèo đèo lội suối? Thật hay giả vậy?
Lục Viễn cũng có suy nghĩ như Văn Thố, nói : "Anh nói đùa hả? Hồ Đông, vậy phải đi bao lâu?"
"Có lúc gặp được xe, cũng sẽ đi nhờ."
Văn Thố nghĩ hắn cũng đáp xe của họ, hiểu ra.
Đi ba, bốn giờ mới đến một ngôi làng có mấy chục người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!