Chương 3: (Vô Đề)

Đó là quy luật ngẫu nhiên 11 chữ số, không hề giống nhau, không có thứ tự, lấy đuôi 0927, hình như là một ngày nào đó, nghĩ đến thì đúng là chủ nhân có ý nghĩa đặc thù với ngày này. Thật trùng hợp, lúc Lục Viễn gọi điện thoại chính là ngày 27 tháng 9, trời vừa rạng sáng hai mươi lăm phút.

Thành danh "chuyên gia chữa trị" đã lâu, bị bạn bè xưng là "máy điều hòa không khí trung ương" là người đàn ông ấm áp, thậm chí Lục Viễn quên mất anh gọi điện thoại lúc đó thời gian đã muộn, chỉ là chuyện phải làm mà đang nghĩ, hẳn là cô không ngủ.

Rượu cồn vào người thật khiến cho người ta trở nên không giống mình nữa.

Điện thoại nhanh chóng được bắt máy.

Lục Viễn ngẩn người cũng bởi vì điện thoại đã bắt máy. Mấy giây sau, Lục Viễn mới nhớ tới mục đích của mình, lập tức trở nên chuyên nghiệp, bắt đầu tự giới thiệu mình.

"Xin chào, tôi là bạn của cảnh sát Tần Tiền, đang học ngành Tâm Lý Học đại học Giang Bắc, Lục Viễn."

Đầu bên kia vẫn không hề lên tiếng, Lục Viễn chợt thấy lúng túng. Nghĩ rằng có phải mình không nên vừa bắt đầu liền giới thiệu mình là bác sĩ Tâm Lý Học? Nếu làm người kia ghét thì thế nào?

Khi uống rượu vào, nói chuyện cũng không giống bình thường, nghĩ sâu tính kỹ, cái miệng sẽ nhanh hơn đầu óc.

Qua mấy giây, trong điện thoại đột nhiên truyền đến một giọng nữ mềm mại, dễ nghe: "Anh là bác sĩ tâm lý học à? Nhưng phải làm sao đây? Đây là đường dây nóng."

Nói xong, Lục Viễn chỉ nghe thấy mấy tiếng gõ bàn phím, bấm chuột ken két, đầu kia điện thoại đột nhiên truyền đến âm thanh kỳ quái, Lục Viễn nghiêm túc nghe một lát mới có thể đoán, đầu kia hẳn là ở tòa soạn.

Lục Viễn mặt đỏ tới mang tai, giơ điện thoại, suy nghĩ hồi lâu, đầu kia lại truyền tới giọng nói. "Vừa rồi là truyền tin châu Á, còn có Âu Mĩ, anh có nội dung nào cần truyền đi sao?"

Lục Viễn không phải chưa gặp tâm trạng bài xích người khác bao giờ, nhưng dùng phương thức cực đoan loại này lần đầu tiên đụng phải. Rốt cuộc anh để ý cái "đặc biệt" khó hiểu mà Tần Tiền đánh giá.

Đè nén tức giận và khó chịu, Lục Viễn cố gắng nói với giọng điệu tỉnh táo: "Tại sao lại muốn làm như vậy?"

Bên đầu kia, người con gái không để ý cười một tiếng, hào hùng nói: "Anh tìm tới tôi thì phải biết là tôi có bệnh mà!"

"...."

Khi đó Lục Viễn không biết trêu chọc Văn Thố thì hậu quả nghiêm trọng cỡ nào.

Sau cuộc nói chuyện điện thoại đó, Lục Viễn rất ấn tượng về cô gái này. Ngày thứ hai tỉnh dậy, anh không nhịn được gọi điện thoại cho Tần Tiền. Tần Tiền là một cảnh sát nhân dân, trong khu vực có tỷ lệ tự sát cao, chính là bởi vì nguyên nhân này, Lục Viễn mới có thể giữ Tần Tiền giới thiệu xem như là nghiên cứu các đối tượng.

Tần Tiền không biết là làm nhiệm vụ ở nơi nào, xung quanh đều là âm thanh chói tai. Lục Viễn nói vắn tắt câu chuyện một lần, rồi không nhịn được oán trách: "Là cậu nói cô ấy rất đặc biệt, tớ muốn thử nói chuyện với cô ấy, nói không chừng có thể làm chủ đề luận văn tốt nghiệp của tớ. Kết quả thế nào?

Cô ấy không phải là có vấn đề trong lòng. Hoàn toàn là bệnh thần kinh a!"

Tần Tiền bận rộn đến sứt đầu mẻ trán nào có để ý tới anh, bên đầu kia điện thoại cũng mở miệng mắng: "Người có bệnh thần kinh thì không thể tìm cậu sao? Là người bình hường mới cần tìm cậu? Cậu mới là thần kinh!"

Nói xong liền cúp máy.

Lục Viễn cũng không thấy tức giận. Đang chuẩn bị rời đi, điện thoại liền vang lên, nhưng anh không để ý, chỉ nghĩ rằng đó là Tần Tiền, nhận điện thoại liền bắt đầu tự cao tự đại: "Cô gái này tôi không giúp được, tự cậu làm đi."

"Cái gì?"

Điện thoại truyền đến một giọng nói đàn ông xa lạ, Lục Viễn ngạc nhiên một lát, để điện thoại ra xa, nhìn màn hình, là một số điện thoại lạ.

"Xin hỏi cậu là?"

"Là Lục Viễn phải không? Tôi nhìn bài viết trên diễn đàn của anh, nghe nói anh chơi rất tốt, thế nào cũng chơi được, ba người cùng nhau, có được hay không?"

"Cái gì? Cậu có nhầm người hay không?"

"..."

Từ ngày đó Lục Viễn luôn chú ý vào điện thoại di động. Mặc kệ là điện thoại có tin nhắn, chỉ cần điện thoại di động vừa vang lên, anh liền phát điên. Sau đó anh mới biết, số điện thoại của anh nhận được tin nhắn của "Diễn đàn giao hữu vô hạn". Đây là diễn đàn Gay. Từ khi phát ra tin kia, anh không ngừng bị những người gay quấy rầy, các loại ngôn ngữ trêu đùa cùng xích, hẹn khỏa thân...

Mặc dù anh đã được xóa bài viết đó, nhưng vẫn không thể ngăn cản năng lực truyền bá đáng sợ của gay. Sau mấy ngày, điện thoại của anh hầu như đã trở lại như bình thường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!