Văn Thố chợt dừng xe ở ven đường. Với tai nạn ngoài ý muốn, Lục Viễn cũng không có suy nghĩ gì khác.
Cô cần có thời gian để nghỉ ngơi.
Lục Viễn gác tay lên cửa kính xe, ngón trỏ cứ gõ vào huyệt thái dương. "Trong ngành tâm lý học, hành vi này của anh ta gọi là trốn tránh bản thân, vì đã mất hy vọng về sức khỏe, sự nghiệp, tự do, tình yêu, hơn nữa còn tự trách số phận của mình, cuối cùng lựa chọn chấm dứt cuộc sống, dẫn đến tự tử."
Văn Thố nhếch khóe miệng, cười tự giễu: "Anh ấy trốn tránh bản thân mình, còn trốn tránh tôi nữa, chỉ có anh ấy mới biết được."
"Nếu anh ta vẫn còn sống, tôi sẽ bắt anh ta điền suicide status form (bản khai tình hình tự sát), là có thể biết anh ta bị loại nào rồi." Lục Viễn cười: "Như vậy có thể giải thích nghi hoặc của cô đúng không?"
Văn Thố yên lặng, đang cảm thấy rất lo lắng, Lục Viễn lại làm cho cô rối lên.
Văn Thố thấy đôi khi tên Lục Viễn này có lúc rất bất thường, thật may là cô chỉ gặp phải một mọt sách như vậy, nếu như gặp phải nhiều người, cô sẽ không thể chịu nổi, Văn Thố liếc nhìn Lục Viễn, nói: "Nếu anh ấy vẫn còn sống, làm sao có thể có sự xuất hiện của anh chứ?"
Lục Viễn hơi ngạc nhiên, sau đó mím môi cười: "Cô nói như vậy, có phải là cô đã buông tha cho anh ta rồi không?"
Văn Thố tức giận mắng: "Kể cả buông tha cũng không bao giờ động đến anh."
Lục Viễn đã quen với câu trả lời như vậy của cô, cũng không cảm thấy tổn thương, anh vuốt cằm, chợt nghiêm túc nói: "Phương pháp trị liệu Satir là phương pháp trị liệu cho người có ý định tự sát. Trong đó có một phương thức gọi là "tạo ra lựa chọn tốt hơn". Lục Viễn mỉm cười nói: "Văn Thố, cô nhắm mắt lại."Văn Thố chợt nở nụ cười: "Anh định làm gì? Không lẽ anh lại muốn giở trò lưu manh?" Cô nói như vậy, nhưng vẫn nghe lời nhắm mắt lại.
"Khi cô có tổn thương, cô có thể đồng cảm với nó, làm cho nó lành lại được không?"
Lục Viễn nói xong, cầm tay Văn Thố lên. Văn Thố cảm giác đầu ngón tay của mình đang di chuyển, sau đó chạm vào một chỗ rất ấm áp và mềm mại. Văn Thố giật giật ngón tay, đột nhiên cảm thấy sức sống tràn trề tự nhiên xuất hiện.
Phù phù, phù phù, phù phù.
Văn Thố cảm thấy mạch đập nơi đó đang rất nhanh, Văn Thố sợ hãi liền mở mắt ra.
Cô muốn rụt tay lại, nhưng Lục Viễn vẫn giữ tay cô trên ngực anh. Anh nhìn Văn Thố, ánh mắt thản nhiên khiến Văn Thố thấy khó xử: "Văn Thố, không nên làm tổn thương chính mình, cô làm như vậy, tôi cũng cảm thấy đau, cho nên hãy đồng cảm để chúng ta cùng sống tốt, được không?"
Đây là lần đầu tiên Lục Viễn ở trước mặt Văn Thố nói những lời thẳng thắn và buồn nôn như vậy. Cô hiểu được ý nghĩa trong lời nói của Lục Viễn, nhưng cô không biết phải đối mặt thế nào.
Lục Viễn vẫn nhìn chằm chằm cô, cuối cùng anh thất vọng, buông tay Văn Thố ra, mở cửa xe, đi ra ngoài.
Nhìn thấy Lục Viễn sắp bỏ đi, Văn Thố cảm thấy trước nay chưa từng sợ hãi như vậy, cô chợt nắm lấy áo của Lục Viễn, vội vã nói: "Anh nói như vậy với tôi, tôi không biết phải trả lời thế nào nữa."
Văn Thố dừng lại, hít một hơi sâu, Lục Viễn quay lưng về phía cô, không cần bốn mắt đối mặt nhìn nhau, Văn Thố lấy hết dũng khí, nói chân thành: "Tôi rất cảm kích anh đã đi theo tôi tới Hãn Văn. Quá khứ của tôi đều ở nơi này, tôi tới đây, cũng chỉ muốn chôn vùi mọi thứ. Lục Viễn, hiện tại tôi và anh hứa hẹn cái gì thì cũng không công bằng với anh. Cho tôi thêm một chút thời gian, chờ đến khi tôi có thể đường đường chính chính đứng trước mặt anh, được không?"
Văn Thố nói hết tâm tình, khẩn trương và lo lắng chờ đợi Lục Viễn trả lời, cô nuốt nước bọt, nhìn chằm chằm lưng Lục Viễn.
Hồi lâu, bả vai Lục Viễn bắt đầu run rẩy dữ dội.
"Anh cười cái gì?" Văn Thố nói.
Lục Viễn khẽ nghiêng đầu trả lời Văn Thố: "Thật ra thì tôi chỉ là muốn tìm bụi cỏ để đi tiểu thôi."
Cái gì? Chỉ muốn đi tiểu?
Mặt Văn Thố đỏ bừng lên, cô còn tưởng rằng Lục Viễn thất vọng muốn bỏ cô đi, làm cho cô vội vàng luống cuống, nói linh tinh một hồi.
Văn Thố cũng là một người mặt dày vô sỉ, thấy tình cảnh này, chợt buông áo Lục Viễn ra, tức giận nói: "Tôi mới vừa nói cái gì? Tôi đã quên hết rồi, tốt nhất anh cũng quên hết đi."
Nói xong đạp Lục Viễn xuống xe. Lục Viễn cười hì hì xuống xe, đi hai bước rồi lại quay trở về, đứng ở cửa xe nói với Văn Thố: "Đừng để tôi đợi quá lâu, tôi là một người đàn ông quý giá, cô không cố gắng, có hàng loạt người muốn giành đấy."
Văn Thố nghe anh nói, mặt càng đỏ hơn, cầm hộp khăn giấy trên xe định đập anh: "Ai thèm!"
Lục Viễn nhanh chóng tránh được, vui vẻ huýt sáo. Văn Thố nghe tiếng huýt sáo của anh ngày càng xa, dần dần khôi phục lại tâm tình.
Cô xoa gương mặt nóng lên của mình. Sau đó Lục Viễn thay Văn Thố lái xe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!