Văn Thố ngồi trên giường, vừa ngồi lên chiếc giường không bền chắc liền phát ra âm thanh cọt kẹt. Cô ngồi chéo chân, quyến rũ ngoắc ngón tay với Lục Viễn: "Rất nhanh sao? Không thấy nhanh chút nào."
Lục Viễn khoanh tay trước ngực, nói: "Tôi hy vọng quan hệ của chúng ta là để ý, chứ không phải là thể xác." Anh kiềm chế đi từng bước về phía Văn Thố.
Ánh mắt của Văn Thố phát ra tia lạnh lẽo chết người. Thì ra đây chính là câu nói của tổng giám đốc trong truyền thuyết "Ngoài miệng nói không muốn, thân thể lại rất thành thật."
Thời điểm Lục Viễn đi đến, Văn Thố chợt nhảy lên, vỗ lên đầu Lục Viễn, cô nhìn chằm chằm Lục Viễn, cắn răng nói: "Sướng cho anh thôi, tôi là một người rất có nề nếp nhé!"
Lục Viễn ngạc nhiên, đột nhiên mình bị đánh, anh thấy oan ức xoa đầu nói: "Cô thật dã man! Tôi có mong đợi sao? Cũng chưa làm ra chuyện gì."
"Anh còn muốn có chuyện?"
Lục Viễn nhìn Văn Thố, nhỏ giọng nói: "Thì cơ thể hai mươi mấy năm chuẩn bị giao cho cô."
"Hiếm lắm hả?" Văn Thố lạnh lùng liếc Lục Viễn, Lục Viễn đành im lặng.
Ban đêm, Văn Thố ngủ trên giường, Lục Viễn ngủ trên ghế, đắp một tấm chăn mỏng.
Trước khi ngủ, Văn Thố liếc nhìn Lục Viễn cao 1m8 co rúc trên ghế, định gọi anh đến ngủ chung. Nhưng nhìn vẻ mặt tức giận của anh lại thấy vui, cố ý không mở miệng, tắt đèn giả vờ ngủ.
Chắc do ban ngày quá mệt mỏi, Văn Thố vừa lên giường liền ngủ thiếp đi.
Nửa đêm, Văn Thố đang ngủ ngon chợt thức tỉnh, quay sang nhìn giật mình.
Bác sĩ Lục vốn đang ngủ trên ghế, đột nhiên bây giờ lại ngủ trên giường, thậm chí còn ôm chặt Văn Thố.
Văn Thố liền tức giận: "Anh muốn giở trò lưu manh phải không?" Nói xong chuẩn bị đạp Lục Viễn ra, Lục Viễn đã phòng bị, anh nhanh chóng nắm lấy chân của Văn Thố.
Nhiệt độ cơ thể ấm áp của Lục Viễn khiến Văn Thố cũng nóng ran lên: "Anh còn không buông tay ra, không buông tay ra tôi kêu lên đấy."
Lúc này Lục Viễn nói: "Trên ghế quá lạnh, nếu không thì cô ra ghế salon ngủ đi."
"Anh có phải đàn ông không hả?"
Lục Viễn sợ Văn Thố lại tấn công, giữ chặt không buông: "Giường lớn như vậy, chúng ta mỗi người nằm một bên."
"Tại sao tôi phải tin anh?"
Lục Viễn thu cánh tay lại: "Cô không đồng ý, vậy cứ ngủ như thế đi."
Mặt hai người rất gần nhau, khoảng cách quá gần, cũng rất xấu hổ. Đưa tay đẩy anh ra, nhưng đàn ông vẫn là đàn ông, Văn Thố không đủ sức đẩy được anh ra: "Lục Viễn, anh nhớ kỹ cho tôi, hôm nay anh đã giở trò lưu manh như thế nào."
Nghe cô nói như vậy, đột nhiên buông lỏng tay ra, anh khẽ thở dài: "Văn Thố, cô không đồng ý tôi cũng chẳng biết làm thế nào. Tôi nghĩ là cô hiểu rõ." Nói xong vén chăn ra, chuẩn bị đứng dậy.
Nhìn anh quay lưng thất vọng, Văn Thố cũng không đành lòng, nắm vạt áo anh: "Thôi, cứ ngủ như vậy đi."
Vai Lục Viễn run lên, vẻ mặt lập tức vui mừng, nhanh chóng chui vào chăn. Văn Thố mới hiểu đây là khổ nhục kế của anh.
"Trên đời này quả nhiên không có người đàn ông nào tốt đẹp cả."
Lục Viễn cười ha ha: "Tôi vốn là mang nhiễm sắc thể của ông cha truyền lại mà..."
Văn Thố đạp một cước lên người Lục Viễn: "Cút!"
Lục Viễn đành im lặng, lặng lẽ quay sang một bên ngủ.
Đi đường vất vả, tuy có chút phiền phức nhưng hai người đều mệt mỏi rã rời, trong chốc lát liền ngủ thiếp đi. Tỉnh dậy, hai người đều khôi phục tinh thần trở lại.
Văn Thố thức dậy, vẻ mặt lạnh lùng nhìn Lục Viễn, Lục Viễn chỉ cười trừ như không có chuyện gì xảy ra. Văn Thố mắng anh phiền phức, cảnh cáo không cho phép anh đi theo, một lúc sau Lục Viễn mới dám xuống giường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!