Văn Thố chưa từng đến Hãn Văn, chỉ biết đến Hãn Văn qua sách báo du lịch, cũng đã từng rất mong đợi có thể đi du lịch Hãn Văn, nhưng sau khi tốt nghiệp, công việc quá bận rộn không có thời gian. Sau đó, vì Vạn Lý qua đời, Văn Thố càng trốn tránh nơi này.
Một năm sau khi Vạn Lý qua đời , một mình mẹ anh đi Hãn Văn để nhận di vật của Vạn Lý về, đây vốn là việc làm của thanh niên con cái, nhưng lúc đó, Văn Thố thật sự quá mệt mỏi, khi Vạn Lý qua đời, cả người đều suy sụp không còn sức sống, vừa nghe đến hai chữ Hãn Văn liền ngất đi.
Nhớ lại ba năm trước đây, Văn Thố thấy ký ức vô cùng hỗn loạn.
Năm nay ở Hãn Văn rất nóng. Văn Thố lái xe, dọc đường đang đi rất bình thường, đột nhiên có chuyện xảy ra. Một dãy xe dài xếp hàng ở trạm thu lệ phí cao tốc.
Ngồi ở ghế phụ, Lục Viễn ngủ một giấc sâu, trước đó, mãi đến khi chuẩn bị lên đường, anh mới nộp luận văn cho giáo sư. Về kết quả thì anh không nói gì với Văn Thố.
Chỉ bí hiểm nói: "Làm hết khả năng, nghe theo thiên mệnh, không phụ lòng mình là quan trọng nhất."
Văn Thố còn muốn hỏi, Lục Viễn trực tiếp cắt lời cô: "Cô đã nói, cô hy vọng có một ngày tôi sẽ đến bên cạnh cô, chỉ là vì tôi muốn như vậy. Chính là hôm nay, cô không cần hỏi thêm gì nữa."
Nhìn Lục Viễn ngủ say, Văn Thố thật sự không đành lòng đánh thức anh, mặc dù nội tâm cô muốn nói chuyện với Lục Viễn. Khi qua trạm thu phí còn có năm, sáu tiếng mới đến nơi. Thật ra thì Văn Thố sợ nhất chính là đường cao tốc, đường xá không thay đổi, nếu như người bên cạnh ngủ, cô cũng sẽ buồn ngủ, lúc này nếu như xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì rất nguy hiểm.
Xe Văn Thố bị mắc kẹt trên đường, rất lâu cũng không di chuyển. Phía trước cũng không biết có chuyện gì xảy ra. Tất cả xe cộ chật cứng, đứng yên gần một tiếng. Mấy người tài xế không đợi được nữa, xuống xe thăm dò phía trước.
Phía trước loa thông báo, trọng tâm là: có chiếc xe đột nhiên tắt máy dừng lại, tài xế điên rồi, ngồi trên mui xe khóc rống lên, nhân viên công tác gần đó muốn cản hắn, hắn cầm dao muốn tự vẫn, tất cả mọi người sợ kích động hắn, không ai dám đến gần.
Văn Thố nghe xong thấy khó tin: "Chẳng lẽ xe hỏng sao? Vậy mà đã muốn chết? Sao anh ta lại yếu đuối như vậy chứ?" Hoàn toàn quên rằng chính mình cũng là một người rất yếu đuối.
Nhân viên trạm thu lệ phí tạm thời mở thêm cửa khác cho xe cộ lưu thông, sau đó giải quyết được vấn đề kẹt xe.
Xe cảnh sát và xe cứu thương đậu ở một bên, cảnh sát trưởng đã có khá nhiều kinh nghiệm tới để thương lượng với người lái xe kia. Nhưng hắn lại không chịu bước xuống xe, nhất định muốn chết.
Xung quanh có một vài chiếc xe đậu lại để nhìn, tất cả mọi người cầm điện thoại di động chụp hình. Xã hội này chính là như vậy, tham gia náo nhiệt không ngại bận rộn. Cái gì mà thực sự quan tâm, đều là giả.
Khi xe của Văn Thố đến gần người đàn ông kia, đột nhiên vòng đến, không xếp hàng đóng tiền, mà dừng xe ngay bên cạnh xe của hắn.
Còn chưa xuống xe đã nghe thấy tiếng khóc rống lên của hắn: "Các người đi đi! Đi hết đi! Để cho tôi chết! Dù sao tôi sống cũng không còn ý nghĩa gì nữa."
Một cảnh sát nói giọng phổ thông, khuyên: "Sao lại không có ý nghĩa? Không sống tiếp thì làm sao biết được về sau có ý nghĩa hay không?"
Người đàn ông kia vẫn khóc, đột nhiên lấy một cái túi màu đen từ trong xe, dưới con mắt của mọi người, hắn mở cái túi màu đen ra, lấy từ bên trong ra một xấp tiền mặt, tiện tay đốt xấp tiền rồi ném lên không trung.
Người đàn ông kia tiếp tục đốt xấp tiền thứ hai, khi hắn đang chuẩn bị châm lửa, Văn Thố để ý tới Lục Viễn đang ngủ say, đá một cước lên đùi Lục Viễn: "Lục Viễn! Mau dậy đi! Có cơ hội phát tài, không được ngủ!"
Lục Viễn bị Văn Thố hung hăng đá một cước, đang xuýt xoa bắp đùi, anh mơ màng nhìn Văn Thố nói: "Có chuyện gì xảy ra à?" Lục Viễn thấy oan ức, nói: "Trên đường cao tốc thì làm gì có cơ hội phát tài chứ, tiền rơi từ trên trời sao?"
Vẻ mặt Văn Thố hết sức hưng phấn chỉ về phía đám người hỗn loạn đằng trước nói: "Trời rơi tiền thật, mau mau, phải đi giành lấy."
Lục Viễn lẩm bẩm xoa bắp đùi: "Kể cả trời có rơi tiền thật, cô cho là có người không có việc gì ném tiền đi như cô sao?" Nói xong anh nhìn ra xa, thấy người đàn ông đang cầm xấp tiền: "Ra là không nói dối, thật sự có những người như cô."
Không đợi Văn Thố nói gì, Lục Viễn đã mở cửa xe nhanh chóng chạy tới...
Văn Thố nghĩ rằng Lục Viễn đi nhặt tiền, kết quả Lục Viễn đúng là một kẻ ngốc, nhiều tiền trên mặt đất như vậy anh không đi nhặt, đi thẳng tới chỗ người đàn ông đang đốt tiền.
Văn Thố vui mừng nhặt tiền rơi dưới đất, xung quanh đều hét lên chói tai, Văn Thố không nghe thấy Lục Viễn nói gì với người đàn ông kia, tóm lại là không có tác dụng gì.
Văn Thố nhìn hắn đang đốt xấp tiền thứ ba.
"Lục Viễn, đừng nói chuyện với hắn. Anh là đồ ngốc, thuyết phục hắn không được đâu, nhân lúc hắn còn đang ném tiền, mau tới nhặt thôi."
Lục Viễn nhíu mày nhìn Văn Thố: "Văn Thố, đừng làm loạn."
Văn Thố biết tên Lục Viễn này rất thành thực, bất đắc dĩ đi về phía người đàn ông kia, hắn ngồi trên mui xe, chán chường như nhà có tang. Một tay hắn vung dao, một tay cầm tiền.
"Có phải anh thấy dáng vẻ của tất cả mọi người nhặt tiền dưới đất rất khó coi, rất thấp kém, chính ông đang tỏ ra cao thượng sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!