Chương 25: (Vô Đề)

Văn Thố bước đi vô thức.

Bốn phía xung quanh đều ầm ĩ, tiếng bánh xe lăn xuống đường, tiếng la hét, tiếng trẻ con tan học cười nói vui vẻ, dãy nhà san sát, cùng với ngõ lớn ngõ nhỏ chật chội, thế giới hào nhoáng và rộng lớn, Văn Thố như bị mất phương hướng.

Văn Thố thấy tất cả trước mắt dần giống như khung cảnh tại Bắc Cực, đều trở nên ngưng đọng lại, sáng ngời đến mức Văn Thố cảm thấy chói mắt.

Lục Viễn trả lời và an ủi: "Văn Thố, cô nghe này, bây giờ thực sự tôi không đi được." Trong giọng nói giống như đang trấn an một đứa trẻ không hiểu chuyện.

Nói điện thoại, Văn Thố cũng có thể cảm thấy Lục Viễn đang rất mệt mỏi, Văn Thố nhìn ra xa, hỏi anh: "Anh đang ở bệnh viện sao? Đang ở bên cạnh cô ta?"

Lục Viễn yên lặng một lúc rồi trả lời: "Tôi vừa tới, chuẩn bị đi vào."

"Bây giờ tôi nói anh đừng đi vào có được không?"

Chờ đợi Lục Viễn trả lời thực sự rất lâu. Rõ ràng Văn Thố đang mặc áo bông rất dày, nhưng vẫn thấy gió lạnh lùa vào trong, xâm nhập vào tận xương cốt.

Văn Thố im lặng không lên tiếng, chỉ bình tĩnh chờ đợi, sau đó nghe thấy tiếng thở dài của Lục Viễn: "Văn Thố, đừng tùy hứng."

Văn Thố thấy thời điểm này có lẽ là thời khắc cô hiểu rõ nhất. Cô cho tay vào túi áo, nhún vai, cố nói giọng nhẹ nhàng: "Được rồi."

Suy nghĩ một lúc, xung quanh bụi bặm và tiếng động ầm ĩ, Văn Thố nhớ tới lời Lục Viễn nói lần trước, cô mím môi nói: "Lục Viễn, lần này anh đi, trở lại có còn là Lục Viễn trước kia không?"

Văn Thố chờ đợi vài giây, đang chuẩn bị cúp điện thoại, Lục Viễn nhỏ giọng nói: "Văn Thố trước kia tôi nhớ cũng vẫn còn chứ?"

Văn Thố cười, không trả lời liền cúp điện thoại.

Cô đứng ở đầu con phố cổ xưa tại Giang Bắc. Nơi này không có thiết bị hiện đại, không có đồ trang sức đắt giá. Chỉ có giọng nói quê hương quen thuộc và dòng người đông đúc. Đi vào dòng người đó, Văn Thố nghĩ, cô không được khóc. Vậy nên cô đã không khóc.

Lục Viễn lựa chọn như vậy, có phải giống như lời Giang San đã nói, có lẽ Lục Viễn cũng có thích cô, nhưng tất cả đều là bởi vì cô hành động quá khích, bởi vì cô đặc biệt. Đổi lại là một người nào đó cũng có thể giống như vậy.

Cái chết của Vạn Lý sau ba năm lại một lần nữa đánh vào nội tâm Văn Thố, không ngờ rằng, lần này Vạn Lý không thể so sánh với một câu nói của Lục Viễn "Đừng tùy hứng". Tình cảm của con người có thể phai nhạt dần, cũng có thể sâu đậm hơn.

Nếu như yêu một người quá sâu đậm, sẽ rất đau khổ.

Dòng người qua lại tấp nập, lướt qua Văn Thố, cô đứng tại chỗ, hình tượng này rất giống trong phim ảnh. Cô đơn và trống vắng. Văn Thố bình tĩnh nhìn tiệm mì cũ nát bên đường. Nước mắt cô cố chịu đựng vẫn cứ rơi xuống.

Trong tiệm mì nhỏ chỉ có hai chiếc bàn, nồi nước và bếp lò đã đặt trên đó, quán ăn này cũng không khác biệt với mọi quán ăn bình thường ở Giang Bắc, cả tiệm chỉ có một người đàn ông trung niên tóc đã bạc, khuôn mặt có nhiều nếp nhăn, trang phục trên người đã cũ đến nỗi không thể phân biệt được màu sắc. Nhưng đâu đó vẫn có thể nhận ra phong thái lúc còn trẻ.

Văn Thố nhìn ông ta gắp mì vào nồi mấy phút, sau đó vớt lên, nhanh chóng thêm gia vị vào ăn. Cả quá trình không nói một câu, cũng không hề có một nụ cười.

Sau đó, ông ta trả tiền, đứng ở ven đường hút thuốc, hình ảnh một người đàn ông trung niên chán nản như thế thật sự không có gì đặc biệt.

Ông ta nhìn xung quanh, sau đó ngẩng đầu lên, nhìn lướt qua thấy Văn Thố đứng đối diện.

Ông ta ngạc nhiên một lúc, Văn Thố cũng ngạc nhiên. Ngay sau đó, Văn Thố rời đi không nói một lời.

Văn Thố nghĩ, cô nên tận dụng thời gian, giống như rất nhiều năm trước.

Tan học về đến nhà, Văn Thố ngồi trong nhà làm bài tập, có một người đàn ông xa lạ đến, nói chuyện với mẹ cô mấy câu, mẹ cô lại khóc.

Từ nhỏ Văn Thố không ở với ba nhưng cô biết, người đàn ông mặc âu phục nhìn rất bảnh bao đó là ba cô. Sau đó ông ta tới đây rất nhiều lần, Văn Thố không biết vì sao.

Khi còn bé, Văn Thố không hiểu đạo lí, hôn nhân, những lời đồn đại. Cô lén theo dõi người đàn ông kia, một mình đi thật xa để tìm được nhà ông ta.

Văn Thố rất muốn nhìn mặt người đàn ông kia, nhưng nhà ông ta ở trên tầng hai, cô không thể lên đó.

Văn Thố viết một tờ giấy rồi bọc một tảng đá ném vào cửa sổ nhà ông ta.

Loảng xoảng, hòn đá bay lên đập vỡ cửa kính, Văn Thố nghe thấy tiếng phụ nữ hét lên, trẻ con khóc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!