Chương 24: (Vô Đề)

Văn Thố ngồi nói chuyện với Giang San, chỉ lặng lẽ mỉm cười, chửi thầm trong lòng, Văn Thố hỏi: "Có chuyện gì sao?"

Giang San ưu nhã hiểu ý, nói với Văn Thố: " Chúng ta rảnh rỗi ngồi trò chuyện một chút không được à?"

"Không rảnh." Văn Thố gần như không hề nghĩ ngợi trả lời luôn.

Giang San ngạc nhiên một lúc, nhưng không hề tức giận, chỉ hỏi ẩn ý: "Cô đang sợ cái gì chăng?"

Văn Thố mím môi nói: "Tôi sợ tôi không nhịn được sẽ đánh nhau."

Sắc mặt Giang San thay đổi: "Quả nhiên là rất đặc biệt."

"Không có chuyện gì thì tôi đi đây." Văn Thố xoay người chuẩn bị rời đi.

Giang San đứng sau lưng cô nói: "Cô có biết là tôi rất thích anh ấy không?"

"Không biết, cũng không muốn biết." Văn Thố đi hai bước, suy nghĩ một lúc rồi quay đầu: "Đi thôi, cô nói rõ ràng một lần luôn đi."

Giống như một chi tiết kịch tính, Giang San kể lại chuyện tình yêu nhiều năm mà không thành với giọng đau buồn và sâu sắc, bản thân Văn Thố cũng là người cảm tính, câu chuyện tình yêu thế này, cô thực sự không khóc nổi.

Nhân vật chính trong câu chuyện kia chính là Lục Viễn, Văn Thố thật sự không biết phản ứng thế nào với chuyện tình cảm này.

"..."

"Có một năm tôi đi tìm kiếm nguồn tài trợ, bị ngã gãy chân, phòng ký túc của tôi ở tầng sáu, không thể đi lại khoảng gần một trăm ngày, thời gian ba tháng, mỗi ngày đều là Lục Viễn tới cõng tôi đến lớp." Giang San nhìn ra xa, chậm rãi nói tiếp: "Tôi đã chờ đợi Lục Viễn nhiều năm như vậy."

Văn Thố yên lặng ngồi nghe Giang San kể lại câu chuyện thời học sinh với Lục Viễn, cô giống như một họa sĩ, nhắm mắt phác họa khung cảnh, từng nét từng nét, hình ảnh Lục Viễn lúc đó dần dần xuất hiện trong đầu cô.

Một người tốt, lập dị, cố chấp, nghiêm túc, có chút nhỏ mọn, tài giỏi như một người đàn ông trẻ tuổi tài năng. Không giống với Vạn Lý trầm tĩnh nhưng khắp nơi đều tản ra khí chất mạnh mẽ, tất cả phẩm chất tốt của Lục Viễn gần như đều phải một thời gian rất lâu mới có thể cảm nhận được. Cô rất vui mừng, vì đã kiên nhẫn phát hiện ra những phẩm chất quý giá kia của anh.

Nghĩ tới đây, Văn Thố bật cười.

Giang San nghe thấy tiếng cười tự nhiên cắt ngang của Văn Thố: "Cô cười gì vậy?"

"Không có gì, chỉ là nhớ đến một số chuyện." Văn Thố nói: "Cám ơn cô đã kể cho tôi nghe về quá khứ của Lục Viễn, tôi chợt cảm thấy anh ta rất gần gũi."

"Không phải là tôi kể cho cô về quá khứ của Lục Viễn, chỉ là..."

Văn Thố cắt lời Giang San vội vàng giải thích: "Cho dù cô có mục đích gì, tôi đều nghĩ như vậy." Nói xong, Văn Thố mỉm cười nhẹ.

Giang San nháy mắt. "Tiểu thư Văn, trong lòng cô có người khác rồi, đừng cố gắng trói buộc Lục Viễn. Cô cũng hiểu mà, anh ấy không bao giờ biết nói lời từ chối với người khác."

Đây là lần thứ hai Văn Thố nghe câu nói này, nhưng so với Lục Viễn nói, Giang San nói lại không mang lực sát thương.

"Vậy còn cô?" Văn Thố nói: "Cô hiểu rõ rồi sao? Rốt cuộc là cô yêu Lục Viễn hay chỉ là thích dáng vẻ của mình khi yêu Lục Viễn?"

Câu nói hời hợt đầu tiên Văn Thố nói khiến nét mặt Giang San cứng đờ lại.

Văn Thố nói: "Tôi không thể vượt qua quá khứ của mình là bởi vì tôi thấy quá khứ quá ngắn ngủi, từng giây từng phút đều nhớ rất rõ, cô không vượt qua quá khứ vì cô quá hiếu thắng, cầu xin cũng không được."

Giang San bị cô giáo huấn, không phục: "Tôi quen biết anh ấy lâu như vậy, cô thì biết cái gì chứ?"

Văn Thố cúi đầu, yên lặng một lúc, rồi nói gằn từng chữ: "Tôi không biết cái gì, tôi chỉ biết nếu như tôi thích một người, thì anh ấy hạnh phúc mới là thành quả lớn nhất của tôi,. Nếu như có một ngày anh ấy muốn rời bỏ tôi, tôi cũng sẽ rời xa anh ấy. Đây là sự tôn trọng cơ bản nhất đối với người mình yêu."

Giang San nghe lời nói của Văn Thố, hoàn toàn ngây người ra. Với tư cách là một bác sĩ tâm lý học tài giỏi, tham gia rất nhiều hội nghị quốc tế, tự nhiên cô lại cảm thấy phong độ và tài ăn nói của mình đều thất bại, bởi vì một bệnh nhân nữ đã tự sát rất nhiều lần.

Khi cô nói "Nếu như có một ngày anh ấy muốn rời bỏ tôi, tôi cũng sẽ rời xa anh ấy. Đây là sự tôn trọng cơ bản nhất đối với người mình yêu", đột nhiên cô nghĩ tới hôm ở bệnh viện, Lục Viễn mỉm cười nói với cô "Giang San, thích một người không nhất định phải lấy được."

Trong phút chốc, bức tường thành lâu năm trong lòng Giang San đã hoàn toàn sụp đổ. Cảm giác này giống như nghiên cứu mấy chục năm, học rất nhiều sách, phát biểu rất nhiều bài luận văn, tất cả mọi người đều sắp hiểu được lý luận của cô, đột nhiên có người nói với cô: tất cả đều sai hết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!