Lục Viễn đi vào quán bar vẫn còn nghĩ về lời nói và ánh mắt đồng cảm của tên bảo vệ kia. Cảm thấy kỳ lạ. Rốt cuộc trong đầu anh đang mơ màng cái gì, Lục Viễn vẫn không nghĩ ra.
Lục Viễn là một nhà khoa học nên rất ít khi đến quán bar, từ khi vào đại học tới bây giờ, đây là lần thứ hai. Lần đầu tiên là vào một đêm giáng sinh, cả lớp cùng đến quán bar nổi loạn, Lục Viễn cũng không phải là người đặc biệt, vì vậy cũng đi theo.
Lúc ấy, Giang San vẫn chưa ra nước ngoài. Cả lớp cũng biết Giang San thích Lục Viễn, nên đương nhiên để cô ngồi bên cạnh Lục Viễn.
Quán bar đêm giáng sinh đông đến đáng sợ, đặt trước có vấn đề, người phụ trách báo là phải đợi một tiếng mới có chỗ. Cả đám người ngồi ở bờ sông, ngày đó vẫn còn tuyết rơi, nhưng đám người trẻ tuổi ở chung một chỗ, điên cuồng ca hát, dường như ngay cả rét lạnh cũng có thể chống cự.
Giang San yên tĩnh ngồi bên cạnh anh, mọi người ca hát thì cô vỗ tay, mọi người nói chuyện thì cô lắng nghe, trầm tĩnh khiến người ta thấy rất thoải mái. Cô là một cô gái được mọi người yêu mến, không đơn thuần là bởi vì tài giỏi và xinh đẹp.
Nhìn cô lạnh run lên, Lục Viễn cởi áo khoác ngoài mặc cho Giang San. Cũng không có cử chỉ đặc biệt gì, chỉ là từ nhỏ Lục Viễn đã có tính tình giống "máy điều hòa không khí". Anh là một người đàn ông, có khả năng thì nhất định sẽ bảo vệ phụ nữ.
Không thể không nói, đây là một quyết định sai lầm. Bởi vì hành động này của Lục Viễn, Giang San đã nảy sinh ra rất nhiều ý nghĩ không nên.
Sau một giờ, đám người cùng vào trong quán bar. Mặc dù Giang San trả lại áo khoác cho anh, nhưng anh bắt đầu cảm thấy không thoải mái. Chắc là do nhiệt độ chênh lệch trong ngoài, gió bên ngoài cũng thổi quá mạnh, Lục Viễn vào trong liền hắt xì hơi liên tục. Đúng, anh bị cảm.
Tựa vào ghế salon mềm mại, Lục Viễn thấy hơi váng đầu, trước mắt trở nên mơ hồ. Cả lớp đều chơi trò chơi, bởi vì không thể nào tập trung tinh thần, nên Lục Viễn thua liên tục, ngày đó anh bị phạt uống rất nhiều rượu.
Cả người đều không thoải mái, Lục Viễn dựa vào tường đi đến phòng vệ sinh.
Rượu cồn kích thích tình dục. Nhà vệ sinh ở quán bar như một trận bom mìn, lần đầu tiên tới Lục Viễn không biết, đi từ nhà vệ sinh xong ra ngoài, Lục Viễn không nhớ rõ đã thấy bao nhiêu cặp đôi nam nữ trẻ tuổi không coi ai ra gì, thậm chí còn có đôi nam.
Lục Viễn lúng túng, chỉ cúi đầu như không có chuyện gì, nhưng không ngờ rằng bị một bóng dáng quen thuộc ngăn lại.
Giang San mặc một áo khoác ngoài màu xám tro, mặt đỏ hồng lên vì uống rượu, cô ngượng ngùng hỏi Lục Viễn: "Anh bị cảm sao?"
Lục Viễn hít mũi, trả lời: "Không sao, ngủ một giấc là sẽ khỏe lại."
"Đều là do vừa rồi anh khoác áo cho em."
Lục Viễn cười ngượng ngùng: "Không liên quan tới cô đâu."
Giang San chớp mắt nhẹ, nhỏ giọng nói: "Em nghe nói cảm chỉ cần truyền cho người khác, sẽ khỏi rất nhanh."
"Gì cơ?"
Lục Viễn chưa kịp phản ứng, Giang San đã nhón chân lên hôn vào môi anh.
Như vậy một lúc, Lục Viễn hơi há mồm, thời điểm anh chuẩn bị đẩy Giang San ra, Giang San liền lui về phía sau một bước dài.
"Truyền cho em, anh sẽ khỏi nhanh hơn." Cô nói như vậy, sau đó xấu hổ chạy đi. Để lại Lục Viễn đứng ngây người ra.
"..." Đúng, đây chính là nụ hôn đầu của bác sĩ Lục.
Sau này, chuyện đó Lục Viễn cũng không muốn nhắc tới, cũng bởi vì chuyện này, Lục Viễn bắt đầu lẩn tránh Giang San.
Quan trọng nhất là ngày hôm sau, bởi vì cảm nên anh sốt cao. Từ nhỏ đến lớn, thân thể Lục Viễn vốn rất khỏe, đến bệnh viện chỉ kiểm tra sức khỏe, bởi vì lần cảm này, anh phải ở trong bệnh viện một tuần lễ.
Tâm lý học là một môn khoa học tự nhiên đan xen khoa học xã hội, cho dù là một cô gái hay nghiên cứu khoa học, mỗi khi bị tình yêu làm cho mù quáng, cũng sẽ liều lĩnh như vậy.
Không phải nói truyền cho cô ấy là sẽ khỏi nhanh sao? Sao không thấy có chuyện ấy? Vậy là hôn vô ích à?
Lục Viễn cứ suy nghĩ về quá khứ, trong đầu bắt đầu bực bội tìm Văn Thố. Đi qua đám người, cảm nhận được hơi thở rượu quen thuộc, đám người nhảy múa, còn có cơn đau nhức đầu. Đi một vòng, Lục Viễn cũng không tìm được Văn Thố. Đành phải ngồi ở quầy rượu, tiếp tục quan sát tìm kiếm.
Lục Viễn liếc mắt nhìn thực đơn, nghĩ trong túi mình không mang nhiều tiền, gọi một ly rượu giá vừa phải, không cần thêm tiền. Ba người phục vụ vừa nhìn thấy anh, lập tức khinh thường, chậc lưỡi: "Như vậy mà cũng muốn tới đây tán gái?"
"Này." Lục Viễn cuống lên: "Tôi tới tìm người, không phải..."
Tên phục vụ bê rượu ra, vừa quan sát kĩ gương mặt ửng hồng nói: "Ai tới đây cũng nói như vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!