Chương 22: (Vô Đề)

Từ nhỏ đến lớn, Văn Thố luôn là một cô gái vô cùng mạnh mẽ, khi còn bé, người ta cười nhạo cô không có ba, khinh thường mẹ cô luôn tới đón cô rất trễ... Nhưng cô chưa bao giờ khóc. Cho đến khi mẹ cô giải quyết xong công việc, cuối cùng mới đến trường học, nhìn thấy Văn Thố đang bình tĩnh chờ đợi, cô mới không thể chịu được nữa mà ôm mẹ òa khóc, sau khi lớn lên, dù gặp phải khó khăn mà không thể giải quyết nổi, cho dù là đả kích rất lớn, cô cũng không khóc, nhưng chỉ cần Vạn Lý ôm cô vào lòng, cô sẽ rơi nước mắt, cho dù là trên người có một vết thương rất nhỏ.

Văn Thố chỉ khóc trước mặt người mình yêu thương nhất, bởi vì cô biết, chỉ có họ mới cảm thấy đau lòng.

Từ khi quen Lục Viễn, Văn Thố luôn khóc trước mặt anh, rõ ràng giữa hai người không có quan hệ gì.

Chuyện đến bây giờ đều là lỗi của Văn Thố, là Văn Thố tự cho là mình đúng, cảm thấy Lục Viễn không hề giống người khác, nên cô tự quyết định phụ thuộc vào người đàn ông này.

Cô ngẩng đầu lên, đưa tay lau sạch nước mắt trên mặt, nhỏ giọng nói: "Thật xin lỗi, câu hỏi của tôi có chút vô vị, anh có thể không cần trả lời."

Nói xong, cô xoay người chuẩn bị rời đi, không nghĩ rằng Lục Viễn lại kéo tay cô, Văn Thố quay đầu lại hỏi anh: "Còn chuyện gì sao?"

Lục Viễn mím chặt môi, nhíu mày lại. Anh đang nắm cánh tay Văn Thố, nhưng quay đầu lại nói với Giang San ở đằng sau: "Giang San, chuyện này không liên quan đến cô đúng không?"

Một câu hỏi thẳng thắn khiến Giang San không nói nên lời: "Nhưng..."

"Không nhưng nhị gì hết, hiện tại tôi có chút chuyện cần xử lý, mởi cô đi về trước có được không?"

Giang San bị Lục Viễn làm mất thể diện ngay trước mặt Văn Thố, mặt đỏ lên, trừng mắt, hồi lâu không nói gì. Cuối cùng giận dỗi nói: "Tùy anh."

Nhìn Giang San chạy xa dần, mặc dù không còn tức giận như vừa rồi, nhưng trong lòng vẫn chua xót, Văn Thố quay đầu đi, đứng yên tại chỗ.

Lục Viễn buông tay Văn Thố ra, chỉ nhìn cô: "Nếu như cô không có bệnh, tôi có thể quen biết cô sao?" Lục Viễn khoanh tay trước ngực, nói chuyện với Văn Thố.

"Tôi có bệnh thì anh nói với cô ta làm gì chứ?" Văn Thố nhìn chằm chằm Lục Viễn: "Anh sợ cô ta hiểu lầm hay sao?"

Lục Viễn yên lặng một lúc, nói thẳng thắn: "Chuyện này là tôi không đúng.

Văn Thố nghe anh nói như vậy, càng lạnh lùng, xuy một tiếng.

"Cô ấy nói cô có bệnh, tôi không nên im lặng, không giải thích rõ là lỗi của tôi."

Rốt cuộc Văn Thố không nhịn được, tức giận: "Anh nói ai có bệnh hả? Lục Viễn, xem ra tôi hiểu rõ anh rồi."

Thấy Văn Thố dần khôi phục dáng vẻ bình thường. Lục Viễn thu lại nụ cười và thái độ trêu chọc, anh híp mắt lại, xem xét kĩ tình hình của Văn Thố, hỏi cô:

"Văn Thố, cô muốn nghe câu trả lời thế nào? Tại sao tôi lại quen biết cô? Cô có chắc rằng tôi trả lời thì cô sẽ thừa nhận không?"

"Anh là đồ khốn kiếp!" Trong đầu Văn Thố như sắp bị nổ tung, bí mật giấu kín đã bị Lục Viễn rõ như lòng bàn tay, thẹn quá hóa giận, nắm tay lại, không khách khí đánh tay lên người Lục Viễn.

Cô dùng tất cả sức lực đánh Lục Viễn, cô nghĩ với lực này đánh nhất định là rất đau. Nhưng Lục Viễn lại không kêu lên một tiếng, cũng không ngăn cản cô, để cho cô đánh.

Khi cô đang muốn dừng tay lại, đột nhiên Lục Viễn duỗi tay ra, ôm cô vào lòng thật chặt. Không mang chút do dự. Lúc cô đang bị anh ôm vào trong ngực, Văn Thố chợt ngừng giãy dụa, chỉ yên tĩnh mặc cho anh ôm.

Cằm anh dựa vào đầu cô, cử chỉ thân mật này khiến nhịp tim Văn Thố đập rất nhanh.

Lục Viễn bất đắc dĩ thở dài một cái: "Nguyên nhân tôi quen cô, cũng giống như cô quen tôi thôi."

Tất cả đều không tự chủ được, đến gần, bắt đầu động lòng.

Đột nhiên Văn Thố đẩy Lục Viễn ra, hất mặt nhỏ giọng nói: "Tôi và anh không giống nhau."

Cô sờ lên mặt, nói: "Người anh bẩn rồi kìa."

Lục Viễn nhíu mày: "Đều là do nước mắt của cô, cô còn chối bỏ hả?"

Văn Thố mím môi, cô mơ hồ có thể cảm thấy mặt cô đang nóng rực lên, yên lặng nhìn Lục Viễn, không biết rốt cuộc mình đang suy nghĩ gì.

Cô muốn nghe câu trả lời thế nào? Chính cô cũng không thể xác định rõ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!