Văn Thố ngồi một mình bên cạnh bồn hoa trong bệnh viện, nhìn Lục Viễn và cô gái tên Giang San hàn huyên ôn chuyện ở đằng xa. Biết Lục Viễn lâu như vậy, lần đầu tiên Văn Thố cảm thấy thế giới của Lục Viễn cách cô rất xa.
Ngoài Tần Tiền và mấy học trò của Lục Viễn, Văn Thố không hề biết gì về Lục Viễn.
Năm nay bác sĩ Lục hai mươi tám tuổi, không phải bị nuông chiều sinh hư, anh cũng giống như Văn Thố, trải qua rất nhiều chuyện rồi mới đến ngày hôm nay. Nhưng Văn Thố lại không biết gì về quá khứ của anh.
Không hiểu vì sao, Văn Thố nhìn ánh mắt Giang San không đơnthuần như vậy. Cô mơ hồ có cảm giác nguy hiểm, một cảm giác đặc biệt nguy hiểm. Cô gái này quen biết Lục Viễn, điều này khiến cô thấy như bị thua cuộc.
Lục Viễn là một người đàn ông tri thức, khí chất ôn hòa, làm việc không nhanh không chậm, cực kỳ kiên nhẫn, mà giọng nói cô gái Giang San này cũng không khác biệt lắm, yên bình và nhẹ nhàng, cũng rất xinh đẹp, nhìn qua thấy hai người rất xứng đôi. Vẻ ngoài xinh đẹp này so với Văn Thố là hoàn toàn khác nhau.
Văn Thố đá chân, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn hai người họ, hai người kia như không xem ai ra gì, lời nói rất phối hợp, hình như không quan tâm đến Văn Thố, điều này làm cho Văn Thố thấy khó chịu.
Văn Thố đợi 10' sau, cuối cùng đứng lên, tùy tiện đi tới bên cạnh Lục Viễn, giọng nói rất nghiêm túc: "Lục Viễn, tôi đi đây, hai người nói chuyện tiếp đi."
Mặc dù cô nói như vậy, nhưng vẫn hi vọng Lục Viễn như mọi ngày, kết thúc đối thoại đưa cô về nhà.
Nhưng cô quên rằng, giờ phút này Lục Viễn đang nói chuyện với cô gái này, thậm chí còn thân thiết hơn Văn Thố.
Lục Viễn cười với Giang San, quay người lại, hạ thấp giọng nói với Văn Thố: "Trên đường đi cô chú ý an toàn, về nhà thì gọi điện thoại cho tôi."
Văn Thố vẫn không cam lòng: "Anh không phải trở về sao?"
"Không." Lục Viễn nói: "Thầy giáo của tôi nằm viện, tôi muốn đi thăm ông ấy cùng Giang San."
"Oh." Văn Thố hơi nức nở, nhưng Lục Viễn lại ngây ngốc không để ý. "Tôi đi nhé."
Thậm chí ngay cả gặp lại cũng không nói.
Giang San là bạn học gần bảy năm của Lục Viễn. Từ chính quy đến thạc sĩ, Giang San vẫn luôn một lòng thích Lục Viễn.
Giang San được phong làm hoa khôi của khối coi như là bình thường, dáng cao, da trắng, diện mạo xinh đẹp, nói chuyện rất tinh tế, tóc dài đến eo như nữ thần, còn là một người giỏi văn chương. Còn Lục Viễn, chủ yếu là do chiều cao hơn 1m75, mỗi lần đứng trong một nhóm người, Lục Viễn thường cao hơn người ta nửa cái đầu, thật sự quá cao rồi, làm cho người ta cứ phải ngước lên nhìn.
Khi học đại học, Giang San rất được hoan nghênh ở viện khoa giáo, nhưng cô không biết tại sao, mình chỉ thích Lục Viễn, vì theo đuổi Lục Viễn, hoàn toàn không chú ý tới ai, tất cả những người đàn ông trong khoa tâm lý học đều rất thích cô, chỉ có Lục Viễn đầu gỗ là không.
Sau đó Giang San hoàn toàn bị tổn thương, chưa học xong thạc sĩ đã ra nước ngoài, đi Melbourne học ngành Tâm Lý Học, vừa đi ba năm.
Ngoại trừ hàng năm vẫn gửi đĩa tọa đàm tâm lý học cho Lục Viễn, hai người hầu như không nói chuyện.
Đối với Giang San, Lục Viễn cảm thấy vừa chột dạ vừa áy náy.
Lần này Giang San trở về nước, cũng không nói cho Lục Viễn, hai người cứ ở bệnh viện như vậy, suy nghĩ một chút thật đúng là nghiệt duyên.
Sau khi Văn Thố đi, Giang San vẫn nhìn cô rời đi không chớp mắt, hồi lâu mới hỏi: "Bạn gái anh hả?"
"À?" Lục Viễn sửng sốt một chút, lắc đầu: "Không phải."
Khóe miệng Giang San tự nhiên nở nụ cười: "Thì ra là anh sẽ qua lại với người con gái khác, chỉ không muốn quen với em."
Lục Viễn bị cô nói như vậy nên hơi xấu hổ, vội nói sang chuyện khác: "Giáo sư Giang ở phòng bệnh nào, tôi muốn đi thăm ông ấy."
Giang San chăm chú nhìn Lục Viễn: "Phòng bệnh ở khoa u bướu. Em dẫn anh đi, ba em thực sự rất muốn gặp anh."
Ba năm rồi chưa từng trở về Giang Bắc, áp lực cạnh tranh học tập kịch liệt tại đại học Melbourne để hoàn thành bằng tiến sĩ, cô còn là một trong những quân át chủ bài của đại học Melbourne trong ngành Tâm Lý Học. Là thầy giáo của cô, ba cô cũng rất hài lòng về cô.
Còn chưa có quyết định chính thức trở về, hòm thư của cô chứa đầy hàng loạt các lời mời, thầy giáo của cô muốn cô ở lại tiếp tục làm nghiên cứu, cô suy tính, cuối cùng vẫn quyết định trở về nước.
Cho dù sự nghiệp học tập của cô thành công thế nào đi nữa cũng không phải là điểu cô muốn. Trước khi học đại học, cô chưa từng có ý nghĩ sẽ có một ngày được trở thành một nữ bác sĩ.
Ban đầu chỉ muốn học mấy năm rồi sẽ kết hôn và sinh con, trở thành vợ, thành mẹ. Sau khi cô gặp được Lục Viễn, quen biết anh rồi thích anh, sau đó quen nhau cũng được bảy năm. Quãng thời gian đẹp nhất của cô đều gắn với người đàn ông này, nhưng anh lại không hề đáp lại tình cảm của cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!