Chương 19: (Vô Đề)

Trong nháy mắt, Văn Thố đã hoàn toàn đốt cháy không khí trong phòng, giống như đột nhiên dấy lên một bầu trời lửa, ngồi trong đó sẽ bị đốt cháy thành tro.

Văn Thố mỉm cười, thoải mái trở về chỗ cũ. Tầm mắt của cô vẫn không rời khỏi Lục Viễn.

Lục Viễn cũng dừng lại nhìn Văn Thố, phút chốc cũng không dời đi. Hai người cứ duy trì trạng thái "ánh mắt đưa tình" một hồi lâu.

Bên cạnh, đám sinh viên nhiệt tình chen nhau tới, đưa Lục Viễn vào trung tâm.

Mọi người sôi nổi hô lớn, trách mắng anh cứ "ân ái" nhìn Văn Thố, nhất định phải phạt Lục Viễn uống rượu.

Vẻ mặt Văn Thố hả hê nhìn Lục Viễn, sau đó Lục Viễn cũng không có biểu cảm gì.

Đang bị đám học trò xô đẩy ra giữa, Lục Viễn không biết nghĩ gì, đột nhiên nở nụ cười với Văn Thố.

Khóe miệng hơi giương lên, còn mang theo vết máu chưa khô, hồng đến bất thường. Giống như một ẩn ý vô hình, khiến nhịp tim Văn Thố đập loạn lên. Trong đầu chợt không ngừng nghĩ về cái hôn kia. Lục Viễn ngừng hô hấp, Văn Thố hôn mạnh, răng va chạm nhau, tạo ra một cảm giác đau nhẹ.

Văn Thố thấy Lục Viễn uống rượu liên tục, anh không hề dừng lại, cũng không giả bộ, uống từng ly. Sau đó liền bỏ cuộc.

Học trò của anh rốt cuộc cũng bỏ qua cho anh, một nhóm tiếp tục trò chơi. Bởi vì Lục Viễn đã uống khá say, tựa vào ghế salon nghỉ ngơi.

Văn Thố nhìn anh thật sự không thoải mái, gọi một ly mật ong nóng cho Lục Viễn. Lục Viễn nhận lấy cốc nước mật ong, uống một hơi cạn sạch, cuối cùng nói tiếng "Cám ơn" với Văn Thố.

Một đêm ầm ĩ đã kết thúc. Văn Thố đỡ Lục Viễn cứ xiên xiên vẹo vẹo ngồi lên taxi.

Vốn nghĩ là Lục Viễn đã say quá rồi, ai ngờ vừa mới cách xa đám sinh viên kia, Lục Viễn liền "tỉnh" luôn.

Văn Thố nhìn bộ dạng tiền hậu bất nhất của anh, không nhịn được châm chọc: "Anh giả say à?

(Tiền hậu bất nhất : đầu đến cuối không giống nhau)

Lục Viễn vuốt nhẹ ấn đường, không thể làm gì khác, nói: "Không giả say thì những đứa kia sẽ không bỏ qua cho tôi."

"Ở đây nhìn anh khác hẳn với trước mặt đám học trò kia, không có vẻ kiêu ngạo."

Lục Viễn cười: "Vốn coi như là tiền bối của họ. Trong đám nghiên cứu sinh còn có người lớn hơn tôi."

"Hèn gì."

Văn Thố hơi kinh ngạc, nhất thời cảm thấy nóng mặt: "Ở chỗ của tôi cũng chơi trò như vậy."

"Ừ." Lục Viễn nói: "Tôi không hiểu lầm, cô là muốn hôn tôi, cố ý viện lý do thôi."

"Tôi nhổ vào." Văn Thố kích động bác bỏ: "Đừng có nói hươu nói vượn được không?"

"Ừ, những người háo sắc đều như vậy." Lục Viễn khoanh tay trước ngực, bộ dạng thông cảm nói: "Quả nhiên xinh đẹp là vạn ác chi nguyên."

(Vạn ác chi nguyên là cực kỳ độc ác, gian ác)

Văn Thố liếc mắt, không muốn nói với Lục Viễn.

Về đến nhà Văn Thố, cô không nói gì, trực tiếp xuống xe. Lục Viễn biết là cô đang tức giận, vội vàng xuống xe đuổi theo.

Lục Viễn vốn cao lớn nên đuổi kịp được Văn Thố. Anh nắm cánh tay Văn Thố không để cho cô đi, hơi tức giận hỏi cô: "Vậy cô nói xem không phải là cô thấy tôi rất đẹp trai, sao đột nhiên lại hôn tôi?"

Văn Thố nhất thời cứng họng, chợt thấy ngượng ngùng. Đồ bác sĩ mọt sách thô lỗ và thối tha này, thật là ngu ngốc, cái gì cũng phải có logic và có nguyên nhân hậu quả, dù gì cũng phải nói chuyện rõ ràng, hoàn toàn không hiểu có một số việc chỉ được cảm nhận mơ hồ.

Văn Thố ngẩng đầu lên, nói rất phũ phàng: "Tôi uống nhiều quá rồi, không được sao?"

Đột nhiên Lục Viễn cười toét miệng, dần dần cười ngây ngốc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!