"Ngu ngốc." Đối mặt Lục Viễn, Văn Thố chỉ có thể nghĩ ra một chữ như vậy để hình dung anh. Cô thấy trước mặt Lục Viễn dần dần mơ hồ, có cảm giác không chân thật.
Khóe miệng Lục Viễn nhếch lên, thái độ rất ung dung: "Biết đối mặt với quá khứ mới có thể vượt qua."
Văn Thố hơi nhắm mắt lại, rồi mở ra, đã bình tĩnh hơn: "Thật ra thì chỉ một cái chớp mắt như vậy, tôi muốn hắn là thật. Nhưng tôi lại đột nhiên cảm thấy rất mơ hồ." Văn Thố nhìn đồng ruộng xa xa cùng với bầu trời trong xanh, chậm rãi nói: "Tôi không có gì để nói với anh ấy. Đã lâu như vậy, tới nay, điều duy nhất muốn nói đều là những lời thô tục. Rất hận anh ấy, cứ như vậy mà rời bỏ tôi."
Văn Thố tự giễu cười: "Có phải thấy tôi rất buồn cười hay không?"
Lục Viễn lắc đầu nói: "Cho nên tôi mới tạo cơ hội này cho cô. Muốn chửi thì chửi, cho dù là thô tục, cũng có thể nói hết ra."
"Lục Viễn, đừng... như vậy với tôi." Văn Thố cứ nhìn chằm chằm Lục Viễn: "Nếu tôi thích anh thì sao?"
Lục Viễn sững sờ một giây, ngay sau đó khôi phục trở lại, còn cười: "Thích thì thích chứ, chỉ là người thích tôi hơi nhiều, cô phải cố gắng nhiều hơn mới có thể làm tôi nhìn cô lâu hơn mấy lần."
Văn Thố cười khẩy, khinh thường: "Ban đầu không biết là ai, tôi chỉ mượn cái ô, liền nhìn tôi chằm chằm, thiếu chút nữa là chảy nước miếng."
Nhắc tới chuyện lúc trước, trên mặt Lục Viễn có phần xấu hổ, mạnh miệng nói: "Ngày đó là vừa lúc cô gặp phải tôi."
Văn Thố liếc nhìn Lục Viễn, mắng: "Anh cứ chửi tôi là tôi sẽ đánh anh tin không?"
Lục Viễn cười hắc hắc, đột nhiên vươn tay ôm vai Văn Thố, đẩy Văn Thố đi ra ngoài. Hai người kề vai nhau rời khỏi đó.
Sắp lên xe, đột nhiên Văn Thố ném một xấp tiền cho Lục Viễn: "Tiền này trả anh." Cô đảo mắt nói: "Tôi giúp anh đòi lại tiền rồi, anh cũng nên mời tôi ăn cơm."
Lục Viễn thấy tiền liền ngạc nhiên: "Sao cô làm được?"
"Bí mật."
"Có phải cô lại đánh người ta không?"
Văn Thố trầm lặng: "Tôi là người như thế à?"
"Không thể nghi ngờ, chính là cô.."
"..." Văn Thố rất muốn một cước đạp Lục Viễn xuống xe, cuối cùng Lục Viễn ăn vạ nằm bên trong xe không có cách nào mới đưa anh về.
Sau khi trở về thành phố, Lục Viễn thấy Văn Thố vẫn còn tức giận. Liền đi ra siêu thị mua một hộp kẹo que lớn.
Cũng không phải một hộp kẹo bao bì đẹp, mà là một hộp kẹo bình thường, nắp trên còn có rất nhiều que kẹo nhiều loại, thật sự xấu xí không còn gì để hình dung.
Văn Thố cũng không biết tại sao mình lại ôm hộp kẹo như bảo bối trở về nhà.
Cô đứng ở đường bên này, nhìn Lục Viễn ôm một hộp lớn từng bước đi tới, cô liền cảm thấy mềm lòng.
Lục Viễn lúng túng nói với cô: "Tôi nghe nói ăn đồ ngọt sẽ làm cho tâm tình khá hơn."
Văn Thố giằng lấy hộp kẹo, ngoài miệng còn nói lớn: "Gặp lại anh ăn nhiều đồ ngọt nữa cũng không thể khá hơn."
Văn Thố để hộp kẹo đặt ở ghế ngồi bên cạnh, trên nắp có mấy cái kẹo, Văn Thố tiện tay cầm một cây kẹo cam, lột vỏ, cho vào miệng.
Lái xe về nhà, tâm trạng rất vui vẻ.
Về đến nơi, để hộp kẹo xuống, rồi đi đến chỗ mấy con mèo trong nhà.
Trong nhà bốn con mèo cứ kêu meo meo về phía Văn Thố. Nhất là con mèo mẹ kêu to nhất.
Nhìn thấy cô liền giơ móng vuốt ra cào. Văn Thố phát hiện ra trong phút chốc, tự nhiên nó thu móng vuốt sắc nhọn lại, chỉ dùng tay không nhẹ nhàng vuốt ve hai cái lên gò má cô.
Sự phát hiện này khiến Văn Thố vô cùng ngạc nhiên mừng rỡ, cô ôm con mèo đi khắp nơi tìm mẹ: "Mẹ, mẹ xem, Mễ Mễ không ghét con nữa, nó để cho con ôm này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!