Về đến nhà Văn Thố, Lục Viễn vỗ nhẹ cô hai cái, gọi cô tỉnh dậy.
VănThố mơ màng đi theo Lục Viễn xuống xe taxi mới phát hiện trên người cô khoác áo của Lục Viễn. Mà Lục Viễn chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi.
Buổi tối gió rất lạnh, Văn Thố vừa mới tỉnh ngủ, gió vừa thổi lạnh run cả người, Lục Viễn lại rất ung dung tự tại, hai tay để trong túi quần, đi phía trước cô hai bước.
Trên đỉnh đầu trăng sáng như đi theo hai người họ, dù đi tới đâu, ngẩng đầu lên, nó vẫn sẽ như vậy, hình dáng không hề thay đổi.
Làm cho người ta tự sinh ra một cảm giác rất an toàn.
Văn Thố yên lặng cởi áo khoác trả lại cho Lục Viễn: "Tỉnh ngủ rồi nên không lạnh, anh hãy mặc đi, kẻo bệnh đấy."
Lục Viễn nhìn Văn Thố một cái, cũng không nói gì, mỉm cười mặc lại áo khoác của mình, tự giễu nói: "Thân sĩ thật là lạnh."
Văn Thố cười. "Anh không phải là thân sĩ, anh là một bác sĩ."
(Thân sĩ: những người trí thức, thuộc tầng lớp thượng lưu, lịch sự, nhã nhặn, ga lăng.)
"Cũng vậy thôi."
Lục Viễn vẫn đưa Văn Thố đến cửa thang máy mới xoay người đi.
Văn Thố nhìn chữ số không ngừng thay đổi, đột nhiên chuyển đổi ánh mắt, đuổi theo Lục Viễn.
Mới vừa chạy ra ngoài, ánh đèn đường của nhà chung cư phục cổ phong cách châu Âu mờ ảo, Văn Thố nhìn lướt qua thấy Lục Viễn, anh vẫn đứng ở dưới đó không hề rời đi.
Có lẽ Lục Viễn không nghĩ rằng Văn Thố lại chạy ra ngoài, lúc ấy hai người nhìn nhau đều rất ngạc nhiên. Trong đêm tối, hai người cách xa nhau, nhìn nhau hồi lâu không có nói chuyện.
Văn Thố cảm thấy lúc đó trong lòng giống như có ngọn sóng lớn bất ngờ dâng lên, rộng lớn và mạnh mẽ nhưng không thể cứu vãn được, hủy diệt toàn bộ tường đồng vách sắt đã được xây dựng rất lâu. Cô không biết sóng biển đã dâng đến nơi nào, chỉ cảm thấy nội tâm rung động, tay chân đều run lên.
"Sao anh còn chưa đi?" Văn Thố đứng ở đằng kia, một hồi lâu mới hỏi một câu như vậy, cũng không nhớ tại sao mình lại chạy đến.
"À." Lục Viễn bị câu hỏi kia làm ngây cả người, hiển nhiên chính anh cũng không tìm được đáp án. "Cũng không có việc gì làm, chỉ đi dạo thôi."
Văn Thố nhất quyết không buông tha: "Chung cư thì có cái gì chứ, cũng không phải là công viên."
Lục Viễn dừng lại, rồi nói: "Xem xét công tác bảo vệ an ninh ở đây."
Văn Thố cười, giận mắng anh: "Ngu ngốc."
"Ừ." Lục Viễn cũng không phản bác lại.
Không biết vì sao, Văn Thố đứng đó nhìn bộ dạng của Lục Viễn, đáy mắt có chút chua xót.
Lục Viễn đứng ở dưới đèn đường, đèn đường mờ vàng chiếu vào anh, một màu vàng óng, Văn Thố nhìn anh, cảm thấy giống như đang nhìn bức tranh thời kỳ văn hóa Phục Hưng. Yên lặng không nói lời nào.
Văn Thố hít vào một cái, từng bước tiến tới chỗ Lục Viễn. Mà Lục Viễn vẫn đứng ở chỗ cũ, chăm chú nhìn cô từ từ đến gần.
Đó là một khoảng cách vô hình, đã từng rất rộng lớn mà không cách nào vượt qua, chỉ vì tôn trọng và bình tĩnh mới ngày càng biến mất, lần đầu tiên Văn Thố cảm giác khoảng cách giữa mình và Lục Viễn gần như vậy, gần đến mức cô thấy mình sẽ đi vào lòng Lục Viễn.
Một bước cuối cùng, Văn Thố chợt giật mình, dừng ở trước mặt Lục Viễn. Cô ngước đầu, vẻ mặt nở nụ cười phức tạp.
"Sao anh không nói lời nào?" Văn Thố hỏi anh.
Lục Viễn tự giễu cười: "Không biết nói gì, cũng không biết tại sao lại ở chỗ này, không biết vì sao lại quen biết cô."
Khóe mắt Văn Thố đã hơi ướt: "Còn có chuyện mà bác sĩ Lục không biết à?"
"Tôi không biết nhiều chuyện lắm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!