Hai người chạy rất xa, thấy không còn ai đuổi theo nữa. Văn Thố và Lục Viễn ngồi ở bậc ven đường nghỉ ngơi.
Mặt trời dần dần hạ xuống, dưới đường đã bắt đầu lên đèn, vì đi phá rối bữa tiệc đám cưới của người ta nên hai người cũng chưa ăn gì.
Nhớ lại khung cảnh ban nãy, hai người bất giác nhìn nhau cười.
"Vừa rồi cô đã ném đi bao nhiêu tiền vậy, thực sự đã chà đạp bọn họ, không bằng cô cho tôi còn hơn."
Văn Thố cúi đầu nhìn vào túi xách còn lại mấy xấp tiền, phỏng đoán: "Chắc khoảng hai, ba vạn gì đó, thật là uổng phí, sau này chắc phải mang ít tiền thôi!"
Hồi tưởng lại kinh nghiệm lần trước, Lục Viễn cười ra tiếng: "Cô muốn lấy tiền để hù dọa bao nhiêu người vậy, thật lãng phí."
Văn Thố không nói gì, nắm chặt xấp tiền kia, thấy trong nội tâm hoàn toàn trống rỗng. Nhìn xe qua lại trên đường, không biết họ đến từ nơi nào, đi về đâu.
"Tro cốt của Anh Tử đã được gia đình cô ấy mang về rồi. Nghe nói, xưởng sửa xe của cô ấy giao bán được hơn hai mươi vạn, số tiền ấy ngoài trả lại cho Vạn Lý, còn mang về cho gia đình cô ấy nữa. Tôi đem tiền cho gia đình cô ấy mang về, họ không nhận, nói rằng làm như vậy sẽ khiến Anh Tử không thể yên lòng."
Nhớ lại lời nói của người nhà Anh Tử, Văn Thố đau lòng nói: "Đến chết cũng vẫn cảm thấy chính mình còn mang tội lỗi, tôi không nói đây là tiền cô ấy đưa, sợ người nhà không chấp nhận, nói đó là do cảnh sát đưa đến."
Văn Thố nghiêm túc nhìn Lục Viễn, nói: "Thật ra thì cô ấy mới là người tốt nhất."
"Người chết rồi thì tất cả đều kết thúc. Cõi đời này không có kẻ xấu thật sự. Tôi vẫn cảm thấy như vậy."
Văn Thố gật đầu, đồng ý với lời nói của Lục Viễn.
Ngồi một lúc, Lục Viễn chợt đứng lên: "Đói bụng rồi, chúng ta đi ăn một chút gì đó thôi."
"Ừ."
Lục Viễn đưa tay về phía Văn Thố. Văn Thố liếc mắt nhìn bàn tay đang chờ đợi mình, dường như lòng bàn tay ấy rất ấm áp.
Cô cười nhạo: "Vừa rồi anh đưa tay ra, thật sự không nhìn ra anh có chút thành ý, nhất định là có thủ đoạn gì đó."
Lục Viễn nghe cô chế nhạo như vậy, mặt khinh bỉ: "Cô không cần thì thôi." Nói xong anh rút tay về.
Đột nhiên Văn Thố bắt lấy tay anh, dùng sức của anh đứng lên. Cô đứng bên cạnh Lục Viễn, hai người đứng rất gần nhau, thậm chí có thể nghe thấy nhịp tim của đối phương.
"Chúng ta đi ăn lẩu thôi, phải ăn mừng một trận mới được." Văn Thố mỉm cười nói với Lục Viễn.
Hai người tìm một nhà hàng nổi tiếng ở Giang Bắc, món lẩu càng có tiếng, nguyên liệu càng hỗn tạp, thái độ phục vụ kém. Như thể chỉ có như vậy mới có thể chứng mình mùi vị mà người ta vẫn nói đến.
Hai người đói bụng nên ăn rất nhanh. Văn Thố kêu nhân viên phục vụ cho thêm canh, xung quanh rất ồn ào, nhân viên phục vụ nghe thành thanh toán, vội vàng tới đó, biết là gọi thêm canh liền xụ mặt xuống.
Lục Viễn nhìn Văn Thố uống rượu như uống nước, khuyên cô: "Uống rượu ít thôi. Phụ nữ sao có thể uống nhiều rượu như vậy chứ."
"Tôi không say đâu."
Lục Viễn nói: "Lần trước không phải cô say hay sao?"
Văn Thố cười: "Cơ thể có thể bị mất cảm giác, nhưng tâm trí thì không." Văn Thố dừng lại: "Tâm trí chỉ có thể bị tình yêu làm cho mất trí thôi."
Hai người không hẹn mà cùng nghĩ tới Anh Tử. Nếu như cô ấy không yêu lão trâu thật lòng, thì làm sao có thể vì hắn mà lừa gạt người ta, cuối cùng lại quyết định đi tìm cái chết đây?
Văn Thố trừng mắt nhìn, gắp món ăn trong nồi lẩu: "Anh nói xem tại sao Anh Tử có thể một lần là được, tôi đã thử nhiều lần như vậy cũng không thành công?"
Lục Viễn đang cầm đũa dừng lại một lúc, cũng không hiểu vì sao, anh không hề xem Văn Thố và Anh Tử là cùng một loại người, trong chốc lát nói: "Có thể là Vạn Lý giúp cô. Anh ta nhất định không muốn cô cứ như thế mà chết đi."
Văn Thố nghe anh nói như vậy, không nhịn được cười: "Đây là lời nói của một bác sĩ tâm lý học sao?"
Lục Viễn nhìn chằm chằm Văn Thố, trên mặt không hề có ý trêu đùa, thật sự nghiêm túc: "Là bác sĩ tâm lý học chỉ là nghề nghiệp của tôi thôi, tôi cũng chỉ là một người bình thường."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!