Cúp điện thoại, Văn Thố nhận ra mình đã khóc rồi. Không những khóc vì mình mà còn là vì Anh Tử.
Cô ngồi ở hành lang, vùi đầu xuống đầu gối, bất động.
Cho đến khi có người dùng ngón tay chọc chọc vào bả vai cô.
"Này."
Lục Viễn không hiểu nhìn Văn Thố. Không yên lòng nhìn Văn Thố cứ đi như vậy, Lục Viễn lại mở cửa ra đi tìm. Nhưng không nghĩ rằng Văn Thố vẫn chưa đi.
Văn Thố ngẩng đầu lên, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt khiến Lục Viễn ngạc nhiên.
"Đừng khóc, xin lỗi, đáng lẽ ra tôi không nên đuổi cô đi." Lục Viễn thành khẩn nói.
Đang thấy khó chịu trong lòng, nghe Lục Viễn nói như vậy, Văn Thố càng khóc lớn hơn.
Lục Viễn lúng túng không nghĩ ra cách nào: "Sao cô lại thích khóc như vậy chứ, cô muốn tôi phải quỳ xuống hay thế nào hả?" Anh thấp giọng nói: "Cô đuổi tôi đi nhưng tôi không hề nói gì, tôi mới nói một lần, cô liền khóc lớn như vậy sao? Cô còn khóc ngay trước cửa nhà tôi, người ta sẽ nghĩ tôi đã làm gì cô chứ?"
......
Cảm giác khó chịu cũng dần dần hạ xuống. Văn Thố rất cảm kích sự xuất hiện của Lục Viễn lúc này.
Những khi cô thấy tuyệt vọng nhất, anh lại đi vào thế giới của cô.
Như một chuyên gia chữa trị thực sự, cũng không hề mang một chút lạnh lùng và dáng vẻ chuyên nghiệp, chỉ xuất hiện như vậy, làm người ta cảm thấy vô cùng ấm áp.
Đột nhiên Văn Thố đứng lên, nhào vào lòng Lục Viễn.
Lục Viễn giật mình, không biết phải làm thế nào trong tình huống này, chỉ sợ đặt tay sai vị trí sẽ bị Văn Thố đánh.
"Đây là một cái ôm cảm ơn." Văn Thố nói như vậy, cũng không nói rõ nguyên nhân với Lục Viễn. Sau đó, cô nhìn quanh tìm bàn tay ấm áp của Lục Viễn, đặt ở sau thắt lưng mình. Nhìn hai người rất ấm áp và thân mật.
"Bác sĩ Lục." Văn Thố vẫn không quên trêu anh. "Đàn ông ôm phụ nữ là phải như vậy."
Lục Viễn bị Văn Thố trêu chọc, nhất thời cứng họng, một lát sau mới nhớ tới phải cãi lại: "Sao cô có thể tự tin mình là phụ nữ chứ? Cô vốn là một quái vật không biết sinh ra ở đâu."
Rõ ràng anh đã nói những lời chế nhạo như vậy, nhưng vẫn ôm hông Văn Thố chặt hơn.
Mặc dù Lục Viễn nói những lời khó nghe, nhưng không thể không thừa nhận anh là một người rất dịu dàng, không hỏi nhiều cũng không nhiều lời, sẽ không khiến người ta thấy khó chịu. Văn Thố nghe anh nói bên tai: "Quái vật thích khóc này, cô đừng có hiểu lầm nhé, đây chỉ là một cái ôm tiếp nhận lời cảm ơn thôi."
.....
Văn Thố kể lại toàn bộ câu chuyện của Anh Tử cho Lục Viễn, cô hỏi anh: "Tôi có nên tha thứ cho cô ấy không?"
Lục Viễn suy nghĩ một lúc rồi nói: "Cũng không phải là tiền của cô, trả lại coi như xong chứ sao."
"Thật ra anh rất tốt nha."
Lục Viễn cười lạnh. "Không tốt thì cô còn có thể dễ dàng trêu chọc tôi như vậy sao? Nếu không tôi đã đánh chết cô."
"Nói cũng phải." Văn Thố suy nghĩ: "Nếu như, tôi nói là nếu như, tôi là gái gọi, anh có thích tôi không?"
Lục Viễn nhìn cô với vẻ mặt khó hiểu, kiên quyết nói: "Dù cô có phải gái gọi hay không, tôi đều không thích cô, cái gì là giả thiết chứ, suýt nữa dọa chết tôi rồi."
".... Thôi, nói với anh đúng là đàn gảy tai trâu, tôi về nhà đây." Văn Thố đứng dậy, vỗ mông chuẩn bị rời đi.
"Này." Lục Viễn đứng sau lưng Văn Thố, trong lòng buồn bực nói: "Muốn tôi đưa cô về không?"
Văn Thố lắc đầu, khóe miệng nhếch lên, liếc Lục Viễn một cái: "Không cần đâu, tôi sợ sẽ hù chết anh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!