Ra khỏi bãi đỗ xe, cô kéo khóa túi xách, cầm chìa khóa chuẩn bị mở cửa.
Ai ngờ cô nhìn thấy trong túi xách có một xấp bọc báo bên ngoài. Văn Thố vừa mở ra nhìn, là sáu vạn tệ.
Văn Thố vắt óc cũng không nhớ nổi số tiền này ở đâu ra. Nhớ lại sau khi tên Lục kia rời khỏi phòng, nhìn với ánh mắt xa xăm. Anh nói với cô: "Thật xin lỗi."
Câu nói xin lỗi ấy khiến Văn Thố thấy lòng đau xót.
Văn Thố suy nghĩ, cũng đại khái xác định được ai đã đặt tiền vào túi xách của cô. Chắc là Lục Viễn, lương tâm cắn rứt, thừa lúc cô ngủ đã cho vào.
Sáu vạn tệ, đối với Văn Thố mà nói không phải là nhiều, nhưng đối với Lục Viễn cũng không phải số lượng nhỏ.
Văn Thố nhớ tới chiếc xe ba ngàn mà anh ta đã buồn bực như vậy, không biết anh đưa sáu vạn này tâm tình sẽ như thế nào.
Cô không vào nhà, mà vội lái xe đến nhà Lục Viễn.
Gõ cửa một hồi lâu, rốt cuộc Lục Viễn mới ra mở cửa.
Văn Thố tự nhiên đi vào nhà. Lục Viễn nhìn Văn Thố vừa chột dạ vừa áy náy. Chỉ yên lặng đi theo sau cô.
Hai người nhìn nhau chẳng nói gì, cùng ngồi trên sofa trong phòng khách. Lục Viễn vẫn cúi đầu xuống. Văn Thố nhìn thấy đôi mắt thâm quầng của anh. Chắc hẳn chưa từng làm việc trái với lương tâm, khiến lương tâm cắn rứt, ngủ cũng không ngon giấc.
Không biết vì sao, Văn Thố cảm giác giờ phút này anh có dáng vẻ rất đáng yêu.
"Không lên lớp sao?" Văn Thố hỏi.
"Xin nghỉ rồi." Lục Viễn lúng túng trả lời.
"Này." Văn Thố ngẩng đầu lên, thản nhiên nói: "Tối hôm qua thật sự không có chuyện gì xảy ra. Anh uống say đến ngất đi. Chúng tôi chỉ cởi quần áo giúp anh thôi, anh cứ lôi kéo tôi như chiếc gối đầu không chịu buông tay, không còn cách nào đành phải ngủ chung thôi." Cô khinh miệt nhìn Lục Viễn, vẻ mặt cao ngạo nói: "Anh cũng không nghĩ, bạn trai tôi đẹp trai như vậy, tôi uống say cũng vẫn nhận ra được.
Vẻ ngoài của anh, nếu anh có đè lên người tôi thì tôi sẽ tỉnh rượu luôn đấy."
Lục Viễn nghe như thế rốt cuộc cũng có chút phản ứng. Anh nhíu mày, nghi ngờ nhìn Văn Thố: "Cô nói thật không? Không phải là muốn làm giảm bớt cảm giác áy náy của tôi đấy chứ?"
Văn Thố lườm anh: "Anh là ai hả, tại sao tôi phải làm như vậy chứ?"
"Thật chứ?" Nét mặt anh thoáng hiện vẻ vui mừng, sau đó cười ngượng ngùng: "Tôi cũng thấy trên người tôi không hề có chút dấu vết nào."
Văn Thố khinh thường nhìn Lục Viễn: "Hạ lưu. Một bác sĩ như anh, tại sao có thể như vậy được chứ?"
"Bác sĩ cũng là người, bác sĩ cũng là đàn ông."
"Cắt." Văn Thố bĩu môi, lấy xấp tiền trong túi xách ra. "Giải quyết xong hiểu lầm rồi, bây giờ anh nói rõ cho tôi, anh đưa tiền là có ý gì?"
Văn Thố càng nghĩ càng thấy tức giận. Tay cầm xấp tiền ném thẳng vào đầu Lục Viễn: "Coi như qua đêm rồi anh cho tôi tiền. Đây là phí ngủ qua đêm hả? Anh cho rằng tôi là loại người gì vậy?"
Lục Viễn không hiểu sự việc, chỉ xoa đầu mình vừa bị ném trúng, nhìn chằm chằm vào xấp tiền giấy : "Cái gì vậy?"
"Anh còn giả vờ không biết?" Văn Thố tức giận đẩy xấp tiền kia: "Đầu óc anh ngu muội rồi sao, với đẳng cấp của tôi, sáu vạn là có thể giải quyết được sao? Anh đúng là đồ thần kinh!"
Lục Viễn bị Văn Thố mắng chưa tức giận mà cô đã chặn trước. Lục Viễn tỉnh táo lại, nhìn chằm chằm xấp tiền, không nhịn được quát: "Tôi có bị điên đâu mà đưa cho cô sáu vạn hả?"
Lần đầu tiên Văn Thố bị Lục Viễn lớn tiếng quát. Từ trước tới nay, Lục Viễn dù tức giận đến đâu cũng chỉ chửi một câu, 99% anh cũng đều dần bĩnh tĩnh lại, cô quên rằng Lục Viễn cũng là một người có tri thức, một người đàn ông khỏe mạnh, thân cao một mét tám. Bất chợt anh phản kháng lại như vậy, Văn Thố không thể cãi lại. Hoàn toàn bị khí thế của anh làm cho kinh sợ.
"Tôi cho là anh nhét vào trong túi của tôi." Văn Thố yếu ớt nói.
"Tôi có tiền thà ném vào thùng rác cũng không nhét vào túi xách của cô. Cô đúng là đáng đánh đòn." Lục Viễn càng nói càng tức giận, hận không thể đem toàn bộ ân oán trước đây nói ra một lượt.
"Ấy, bác sĩ Lục đừng làm như vậy, cứ ném vào túi xách của tôi này, đừng ném vào thùng rác!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!