Ba người ngồi chung một chỗ với nhau, Lục Viễn cũng không biết rốt cuộc mình đã uống bao nhiêu rượu?
Anh chỉ nhớ rằng anh uống rất say, đau đầu choáng váng, nhìn cái gì cũng không rõ ràng.
Mùi rượu giống như một thứ nước hoa mê muội, làm cho người ta cảm thấy rất kích động và mệt mỏi. Uống rượu quá nhiều, Lục Viễn ngon giấc nằm trên giường nghỉ ngơi.
Anh nửa tỉnh nửa mê, như nghe thấy giọng của Văn Thố. Lời ca không giống tiếng Trung cũng không phải tiếng Anh, nhưng giọng điệu vô cùng đau thương. Khi nghe cũng làm người ta cảm thấy lòng chua xót.
Lục Viễn tỉnh lại, cả người rã rời, mệt mỏi, như bị ai đó gõ mạnh vào đầu.
Mặc dù Lục Viễn hay uống một chút rượu, nhưng say đến bất tỉnh thế này thì rất ít.
Anh nằm trên giường, phát hiện mình không hề mặc quần áo, mơ mơ màng màng lục lọi tủ đầu giường, nghĩ rằng trước khi ngủ đã cởi ra để ở đầu giường.
Kết quả không hề thấy bộ quần áo nào, mà chỉ thấy nhiều "sợi tơ" mềm mại.
Lục Viễn nắm lấy những "sợi tơ" kia. Chỉ nghe thấy một giọng phụ nữ nhẹ nhàng trầm thấp kêu lên hai tiếng.
Lục Viễn kinh ngạc, bỗng chốc bật ngồi dậy.
Bên cạnh anh chính là Văn Thố đang ngủ ngon lành. Lục Viễn mới biết vừa nãy anh nắm không phải là "sợi tơ" mà là tóc của Văn Thố.
Tóc của cô mềm mại như tơ lụa màu đen, phủ trên vai cô. Lục Viễn thấy dây áo ẩn hiện trên bả vai trắng nõn của cô.
Lục Viễn không dám nghĩ đó chính là dây áo nội y, thật sự quá đáng sợ.
Da đầu của anh toàn bộ đều trở nên tê dại. Ý thức hỗn loạn hoàn toàn tỉnh táo.
Trước mắt là một căn phòng rất xa lạ, làm anh nhớ lại, tối hôm qua anh uống say, ngủ nhầm chỗ thì không nói, lại còn ngủ với cô gái này.
Văn Thố vẫn còn ngù say. Ga giường trắng đơn giản làm nổi bật làn da trắng nõn của cô, mũi cao cùng đôi môi đỏ hồng khiến người ta thấy say đắm. Nhìn cô khi ngủ thật sự rất giống thiên thần. Lục Viễn không dám tưởng tượng sau khi cô tỉnh lại sẽ phản ứng như thế nào. Nghĩ đến cảnh cô cầm dao, chém anh chắc sẽ không quá đau chứ?
Anh rón rén rời khỏi giường. Mãi mới tìm được chiếc áo phông cộc tay của mình. Mặc quần áo xong, anh yên lặng ngồi bên giường, trong đầu liền suy nghĩ một loạt khả năng có thể xảy ra.
Lúc đó, chiếc áo phông của anh còn tản ra mùi hôi, kèm theo mùi rượu nồng.
Lục Viễn khổ sở nghĩ: rượu thật hại người a!
Lục Viễn ngồi bên chiếc giường xa lạ, lấy gói thuốc đặt trên bàn bên cạnh hút. Mãi đến khi Văn Thố tỉnh lại.
Anh thật sự không dám bỏ đi. Điều này không giống với phong cách của bác sĩ Lục.
Haizz, đời người sinh ra rồi chết đi, dù sao trước khi chết cũng đã làm chuyện này rồi. Lục Viễn mím môi, tự tìm kiếm niềm vui trong đau khổ để an ủi chính mình, bi tráng giống như một anh hùng hy sinh cao cả.
Cả đêm, uống rượu vào ngủ mê mệt, sau đó tự nhiên tỉnh lại.
Trong ba năm qua, đây là đêm đầu tiên Văn Thố cảm thấy thoải mái nhất.
Ba năm, rốt cuộc cô cũng sẵn sàng đối mặt với những quá khứ đã đi qua.
Chính cô cũng thấy khó tin.
Văn Thố lười biếng tỉnh dậy. Cô đưa tay vò tóc hơi rối lại, tay kia theo thói quen dụi mắt. Mấy giây sau, cô nhìn thấy Lục Viễn ngồi đối diện với vẻ mặt đau buồn. Anh ngồi yên ở đó, nét mặt kia, giống như Đổng Tồn Thụy bị nổ lô
-cốt ở trong sách giáo khoa có nhắc tới.
Cô dần tỉnh táo hơn. Mũi đột nhiên ngửi thấy một mùi vô cùng khó chịu khiến cô nhíu mày: "Ở đây bị cháy hay sao? Khắp nơi đều có khói vậy." Tầm mắt cô liếc qua điếu thuốc trên tay Lục Viễn đang bốc khói. Chuẩn bị mắng anh, đột nhiên phát hiện mình để lộ cơ thể ở ngoài chăn, lại nhìn Lục Viễn, trong nháy mắt liền hiểu ra. Chắc hẳn Lục Viễn đầu gỗ này lại hiểu lầm rồi.
Cô cũng không vội vàng giải thích, chợt nghĩ ra mưu kế quyết định đi trêu anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!