Chương 11: (Vô Đề)

Theo bản chất mà nói, Văn Thố cũng không phải người tốt lành gì, cô cười lớn rồi xuống xe, dáng vẻ rất bình thản như không có chuyện gì xảy ra.

Tựa vào cửa xe, Văn Thố đứng đó không xa không gần nhìn Lục Viễn, nói: "Sao anh lại chọc giận con gái người ta? Phải nói là anh không biết suy xét sao?"

Lục Viễn chẳng phải người nhiều chuyện, cũng chú ý tới vẻ ngoài của cô gái kia, không nói gì.

"Không lẽ là xe không tốt sao?" Lục Viễn nói đùa.

Văn Thố nhìn qua đánh giá chiếc xe máy của anh, không nhịn cười: "Không gạt được tôi đâu, con gái người ta chẳng lẽ quan tâm tới chiếc xe tồi tàn của anh sao? Nếu như vì là xe thì sớm đã không thèm để ý tới anh rồi. Tôi thấy tám mươi phần trăm là người ta rất thích anh, vì yêu sinh hận." Cô chậc lưỡi nói:

"Nếu cô ta thật sự thích anh như vậy, thì đúng là cô ta không có con mắt nhìn người."

Cô quay đầu lại, vỗ vỗ xe của mình nói: "Lên xe đi."

"Làm gì?" Lục Viễn nhìn vào chiếc xe của mình.

"Anh không cần biết."

Văn Thố bước tới kéo Lục Viễn rời đi. Lục Viễn cuống quýt khóa chiếc xe của mình lại.

Văn Thố chợt đặt tay lên tay lái khiến Lục Viễn hơi lo lắng: "Cô muốn làm gì?"

Văn Thố vỗ vỗ tay lái, chuẩn bị quay chìa khóa, khởi động xe, rồi tuyên bố:

"Tôi dẫn anh đi thử nghiệm xe mới."

Nói xong, một cước đạp chân ga.

Đường quốc lộ trước mắt là một con đường một chiều rất dài. Đi qua 10 phút mới có lối được phép rẽ. Văn Thố lái xe với tốc độ rất nhanh, gần hai phút liền đuổi kịp biên đạo Trần.

Cô giống như một nữ đặc công trong phim ảnh, dùng kỹ thuật điêu luyện vượt lên phía trước Tiểu Trần.

Tiểu Trần đột nhiên bị một chiếc xe chắn đường, cực kỳ tức giận, lập tức xuống xe.

"Cô làm vậy có ý gì?"

Khung cảnh trước mắt khiến Lục Viễn ngây người ra, vội vàng tháo dây an toàn xuống xe.

Biên đạo Trần vừa nhìn thấy người đến là Lục Viễn, sự tức giận càng bùng lên, mặc kệ Lục Viễn nói gì, cũng hoàn toàn là đổ thêm dầu vào lửa.

"Thật xin lỗi." Lục Viễn vẫn rất tôn trọng nói xin lỗi, sau đó kéo Văn Thố đi.

Văn Thố bướng bỉnh không chịu khuất phục, giằng khỏi tay Lục Viễn, đi tới trước mặtbiên đạo Trần, dùng ưu thế chiều cao nhìn xuống, bộ dạng tự cao tự đại, hả hê nói: "Từ nay cô đừng có trêu chọc Lục Viễn nữa."

Biên đạo Trần trợn mắt lên nhìn Văn Thố, suy nghĩ hiểu rõ được nguyên nhân của chuyện này, nói lớn: "Thần kinh!"

Văn Thố bị cô ta mắng mà cười không ngừng: "Toàn thế giới đều biết tôi bị bệnh thần kinh mà. Thế nào, cô có thuốc à?"

"Mặc kệ cô." Biên đạo Trần cũng biết điều, thấy Văn Thố như vậy cũng không muốn đụng tới. Cô hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi. Lại bị Văn Thố ngăn cản.

Văn Thố kiêu ngạo chỉ thẳng vào mặt mình nói: "Cô nhìn đi, Lục Viễn có bạn gái xinh đẹp như tôi mà còn để ý tới cô sao?" Cô cười, nói thẳng không chút lưu tình: "Anh ấy không muốn nói nặng lời, dù sao cô cũng là phụ nữ, giữ thể diện cho cô, sao cô lại phụ lòng tốt của anh ấy như vậy?"

Văn Thố giải thích cho biên đạo Trần khiến cô ta mặt đỏ tới tai.

Tất cả các cô gái khi nói tới vẻ ngoài là khó chống đỡ nhất và cũng là điều quan tâm nhất. Cô không thể cãi lại, Văn Thố nói những lời ấy mặc dù rất khó nghe, nhưng quả thật rất có lý.

Người đàn ông này có cô bạn gái xinh đẹp như vậy, đâu còn để ý tới người khác. Cô cũng thầm đồng ý, khiến trong lòng càng thêm khó chịu.

Sắc mặt biên đạo Trần kìm nén đến đỏ bừng lên, không biết nói gì, chỉ có thể lặp lại lời nói: "Đồ thần kinh!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!