Sau một lúc lâu, Hạ Nghiêu Xuyên đã trở lại.
Hắn đẩy chiếc xe cút kít trong sân, không nói một lời đi về phía bờ sông, lúc trở về trên xe cút kít đặt một đống đất đỏ.
Chu Thục Vân bưng cơm lên bàn, nghi hoặc nói: "Đại Xuyên ngươi làm gì đấy?"
"Xây tường," Lưng Hạ Nghiêu Xuyên cứng đờ, lúc nói chuyện đầu cũng không ngẩng, đơn giản là vì Lâm Du đang đứng cạnh Chu Thục Vân. Đi ngang qua Lâm Du, hắn dường như dừng lại một thoáng, rồi lại nghe thấy tiếng tim đập thình thịch, sự bực bội vừa mới tan đi lại ập đến.
Lâm Du nắm chén, cúi đầu có chút bối rối, như một đứa trẻ phạm lỗi, ngơ ngác đứng đó. Nụ cười gượng gạo bên dưới ẩn chứa sự bất an và thấp thỏm, y vẫn chưa thích ứng được việc trở thành một tiểu ca nhi.
"Được rồi, Đại Xuyên có chủ ý của nó, đừng chờ nó, chúng ta ăn trước," Chu Thục Vân gọi một tiếng, kéo Lâm Du ngồi xuống ăn cơm.
Lúc nấu cơm, thức ăn cả nhà làm chung, nhưng lúc ăn lại chia ra. Hai vợ chồng già và đại phòng ăn ở nhà chính, nhị phòng bọn họ ăn ở trong sân. Chu Thục Vân lúc đầu tức giận, sau này lại nghĩ, không cần đối mặt với đại phòng và hai vợ chồng già, ăn cơm cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Lâm Du nhìn chén cháo loãng, lại nhìn những người khác, cũng đều là loãng, nhưng chén y lại có nhiều hạt gạo hơn người khác mấy hạt. Cảm xúc Lâm Du vẫn còn vương vấn về Hạ Nghiêu Xuyên, y vô tình hỏi một câu: "A tẩu, lúc nấu cơm không phải đã bỏ thêm rất nhiều gạo sao?"
Tôn Nguyệt Hoa nhìn về phía nhà chính, nhỏ giọng nói: "Phần đặc đều ở trong chén của bà nội và những người khác."
Điều này khiến Lâm Du lập tức cảm thấy bất công, rõ ràng nhị phòng mới là những người làm việc nhiều nhất trong nhà, nhưng lại ăn ít nhất. Chu Thục Vân lấy một cái bánh bột tạp đưa cho Lâm Du: "Thím ăn không hết một cái, Du ca nhi ngươi còn đang tuổi lớn, nên ăn nhiều một chút."
Lâm Du vội xua tay: "Thím, ta không có ý đó, chỉ là cảm thấy chuyện này không công bằng với các ngươi."
Đừng nói là Lâm Du, ngay cả Chu Thục Vân cũng đã nhịn nhiều năm như vậy. Nếu không phải vì tương lai của các con, nàng đã sớm làm ầm lên. Chỉ là cố chịu đựng, chờ hôn sự của Đại Xuyên và Tiểu Khê có kết quả mới được.
Thất thần gặm bánh, Lâm Du thấy Hạ Nghiêu Xuyên xách thùng nước từ ngoài về, đổ vào đất đỏ cùng cỏ khô khuấy đều, ngay sau đó vận đất đỏ vào, xây tường ngăn cách giữa giường hắn và giường Lâm Du. Căn nhà vốn đã nhỏ hẹp, chia làm hai có vẻ hơi chật chội.
Hạ Nghiêu Sơn và Tôn Nguyệt Hoa nhìn về phía nhị đệ, biết hắn và Lâm Du nhìn trúng nhau.
Chu Thục Vân cũng nhìn ra, chỉ cảm thấy tiếc cho chàng phu lang tốt như vậy. Chỉ có Tiểu Khê tuổi nhỏ không biết gì, ăn xong liền ngồi vào lòng Lâm Du.
"Mau xuống dưới, lớn rồi còn đòi ôm ăn," Chu Thục Vân vỗ nhẹ ca nhi nhà mình, lòng đầy bất đắc dĩ, nhưng lại không đành lòng trách mắng.
Hạ Nghiêu Sơn vẻ mặt ủy khuất: "Nương, ngày xưa người đâu có đối xử với con như vậy, cây gậy kia đánh đau lắm đó."
Chu Thục Vân tức giận cười: "Cái đồ khỉ con nhà ngươi, làm sao giống Khê ca nhi được? Tiểu Khê mới 6 tuổi, đâu giống ngươi, mười hai tuổi còn đòi nương ôm ăn cơm."
Thấy làm nũng không thành, còn bị bóc mẽ chuyện xấu thời niên thiếu, khiến Hạ Nghiêu Sơn trước mặt vợ lập tức mất đi uy phong, gãi đầu cười: "Đó là chuyện trước kia rồi, không nhắc nữa không nhắc nữa, ăn cơm."
Tiểu Khê là ca nhi duy nhất, lại nhỏ tuổi nhất, Chu Thục Vân không tự chủ được mà thiên vị một chút. Nhưng thiên vị nhất, cũng chẳng qua là ít đánh ít mắng, không đến mức thâm độc như hai vợ chồng già kia.
Lâm Du ôm "tiểu miêu" hình người mềm mại, ném Hạ Nghiêu Xuyên ra sau đầu. Ăn cơm xong chủ động giúp rửa chén, rửa xong chén tiếp tục cùng Tiểu Khê ngồi trong sân bện dây hoa, trời dần tối sầm.
Buổi tối cả nhà nấu nước lau người, Lâm Du cũng được một cây bàn chải đánh răng. Ở nhà họ Lâm không có bàn chải, ăn cơm xong liền dùng cành dương liễu nhai chải răng, cành cây không dùng tốt bằng bàn chải đánh răng, Lâm Du mỗi ngày đều nhai đến sưng miệng. Nhìn thấy cây bàn chải đánh răng thủ công thô ráp trong tay, chợt cảm thấy thân thiết.
Rắc chút muối sạch sẽ đánh răng xong, lại rửa chân. Khi Lâm Du trở về phòng, bức tường đã xây xong, còn chưa khô. Ở giữa để lại một lỗ cửa, dùng mành cỏ lau che lại, không nhìn thấy giường của nhau.
Lâm Du nằm trên ghế tre, dùng một bộ quần áo khác làm chăn, cuộn mình ngủ. Y nghe thấy tiếng Hạ Nghiêu Xuyên mở cửa, sau đó nằm trên giường xoay người, rồi không có động tĩnh gì nữa.
Đây là đêm thứ hai đến nhà họ Hạ, Lâm Du lại cảm thấy hôm nay trôi qua rất dài. Không có di động không có TV, cuộc sống nguyên thủy nhất, mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ.
Nghe tiếng gió ban đêm, Lâm Du dần dần chìm vào giấc ngủ, nửa mơ nửa tỉnh thì run rẩy vì lạnh, chỉ có thể cuộn chặt quần áo, hắt hơi hai tiếng.
Trong mơ màng, trên người dần dần ấm áp, dường như có thứ gì đó đắp lên. Lâm Du không để ý tiếp tục ngủ, cho đến ngày hôm sau tỉnh lại mới phát hiện, trên người có thêm một chiếc chăn.
Chiếc chăn trông cực kỳ quen mắt, Lâm Du nghĩ lại, đây chẳng phải là chăn trên giường Hạ Nghiêu Xuyên sao? Y ngồi trên ghế tre ngây người, có chút sững sờ, trong đầu toàn là hình ảnh Hạ Nghiêu Xuyên.
Một lát sau, Lâm Du ma xui quỷ khiến cầm lấy chăn ngửi một cái, là mùi bồ kết đã được giặt sạch, khô ráo, rất sạch sẽ. Nhận thức được mình đang làm gì, Lâm Du giật mình, vội vàng buông chăn, vành tai ửng hồng.
Lâm Du gấp chăn lén lút đi ra ngoài, từ khe cửa thò ra một cái đầu, phát hiện trong sân không có Hạ Nghiêu Xuyên, y mới thở phào nhẹ nhõm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!