Chương 43: Canh bánh thịt dê

Chợ quê hôm nay rất đông người, có một đoàn thương nhân buôn bán từ huyện thành tới. Sinh ý trong huyện không dễ làm, tranh không lại thương hộ bản địa, nên họ đành phải đi buôn bán ở mấy khu chợ quê lân cận.

Họ bán một số loại vải vóc thời thượng và các món đồ chơi nhỏ, đồng thời thu mua thổ sản vùng núi từ dân trong thôn như nấm khô, măng khô, hạt óc chó, rồi tăng giá mang lên trấn trên bán, kiếm chút tiền công đi lại.

Lâm Du và Hạ Nghiêu Xuyên buộc con la dưới gốc cây lớn. Một lão hán đi tới, đưa tay xin tiền hai người họ, rồi hỏi: "Khi nào hai người đi?"

Hạ Nghiêu Xuyên lấy ra bốn văn tiền đưa cho ông ta: "Chỉ khoảng hai canh giờ, trước buổi trưa là bọn ta đi rồi."

Lâm Du lần đầu tiên đánh xe la đi chợ, y mới biết, thời cổ đại đã có dịch vụ trông giữ xe thu phí, bất kể là xe la hay xe bò. Đánh súc vật vào phố chợ quá phiền phức, buộc ở một bên lại sợ mất, chi bằng tìm người trông nom, hai văn tiền một canh giờ.

Lão hán nhìn một cái, lại hỏi: "Có cho ăn cỏ khô và uống nước không?"

"Không cần, lúc đến đã cho ăn rồi." Hạ Nghiêu Xuyên lắc đầu từ chối, cho ăn cỏ cũng phải tính phí. Hắn cho con la ăn đủ cỏ khô trước khi đi, có thể no được đến giữa trưa về nhà.

Sau đó hắn lại đổi ý, lấy ra một văn tiền: "Cho nó uống chút nước thôi."

Hạ Nghiêu Xuyên và Lâm Du dỡ các sọt hàng xuống. Hạ Nghiêu Xuyên dùng sọt lớn nhất trong nhà, mỗi lần có thể đựng hai mươi cân. Hai người họ tổng cộng mang theo 60 cân khoai sọ chiên và khoai tây chiên. Trong nhà vẫn còn, nhưng Lâm Du sợ bán không hết, lần này chỉ lấy một ít đi.

Các sọt hàng do Hạ Nghiêu Xuyên cõng, còn Lâm Du mang giỏ tre đựng cân và quả cân, cùng với cái mâm để đồ ăn thử.

Hai người họ vừa đi vừa rao, buổi sáng tinh thần hăng hái, hoàn toàn không sợ bán không được hàng.

"Khoai sọ chiên, khoai tây chiên, giòn rụm thơm ngon, dinh dưỡng phong phú, già trẻ đều thích hợp. Mười văn tiền một cân, mua một cân tặng một lạng."

Lâm Du đã thức đêm nghĩ ra câu quảng cáo này, cộng thêm chiến lược marketing "đường phố" quen thuộc nhưng hiệu quả. Y dồn hết sức rao hàng.

Hạ Nghiêu Xuyên bổ sung: "Có thể thử ăn, không ngon không lấy tiền."

Tối hôm qua tiểu phu lang luyên thuyên cả đêm, Hạ Nghiêu Xuyên đều nhớ hết. Lâm Du nói thiếu, hắn liền bổ sung. Theo ý của Lâm Du, có người chỉ thích chiếm tiện nghi.

Đừng nói là người qua đường, ngay cả hắn, đi trên đường nghe nói thứ gì không mất tiền, cũng sẽ theo bản năng nhìn qua.

Hai người họ đi xuống khu phố bán đồ ăn, nơi này các phụ nhân phu lang đến mua sắm sớm nhất, trẻ con cũng nhiều. Lâm Du mỗi lần ở đây đều kiếm được bộn tiền.

Dù sao cũng là đồ mới lạ, nghe nói không mất tiền đều nhìn về phía này. Mấy tiểu ca nhi tay nắm tay đứng ở một bên, lén lút nhìn sang. Họ đều xõa tóc, nhìn là biết chưa xuất giá.

Hạ Nghiêu Xuyên là một hán tử cao lớn đứng ở đây, dáng vẻ lại tuấn lãng, họ đều lén nhìn đỏ mặt, hiếm khi gặp được một hán tử anh tuấn như vậy, thậm chí còn không để ý đến Lâm Du bên cạnh.

Mắt Lâm Du sáng lên, lập tức nhìn thấy cơ hội làm ăn. Y còn cần rao bán gì nữa? Hạ Nghiêu Xuyên chính là người phát ngôn có sẵn.

"Huynh ra bán hàng đi, sọt để ta trông. Nhớ kêu to một chút, nhưng đừng hướng thẳng vào mấy tiểu ca nhi mà gọi, trông có vẻ quá cố ý." Lâm Du chọc chọc cánh tay Hạ Nghiêu Xuyên, nhét cái mâm thử đồ ăn vào tay hắn, mắt đầy vẻ kiếm tiền, trông như một tiểu tham tiền.

Y vui vẻ ngân nga vài tiếng, giơ hai ngón tay lên, lại chọc chọc khóe miệng Hạ Nghiêu Xuyên, dạy hắn: "Huynh phải cười, như ta đây này."

Lâm Du lộ ra hai hàm răng trắng tinh, làm mẫu cho Hạ Nghiêu Xuyên: "smile~" (Cười một cái)

Khóe môi Hạ Nghiêu Xuyên cong lên nhìn Lâm Du, phu lang hắn thích nhìn hắn cười. Hạ Nghiêu Xuyên giữ nguyên biểu cảm đó, gọi lớn ra giữa đường: "Nhìn xem, khoai chiên dầu, mười văn một cân, mua một cân tặng một lạng..."

Mấy tiểu ca nhi ở xa ngượng ngùng đi tới. Lâm Du bình thản, y quả thực là cao thủ câu cá.

Mấy tiểu ca nhi đó nhìn nhau, xô đẩy lẫn nhau, đi tới nhưng không dám tiến lên, đỏ mặt lấy túi tiền ra, đẩy một người có vẻ gan lớn hơn, hỏi: "Khoai tây chiên là thứ gì? Ăn ngon không?"

Nụ cười Hạ Nghiêu Xuyên nhạt đi, nhưng vẫn cố giữ nụ cười, đưa mâm thử đồ ăn qua: "Ngươi nếm thử chẳng phải sẽ biết sao."

Mấy tiểu ca nhi nhìn nhau. Hồi nãy lén nhìn, đâu phải như vậy, hắn còn đang cười mà.

Hắn nói chuyện không hề lưu tình, có thể nói là hoàn toàn không khách khí. Lâm Du ở phía sau lén véo hắn một cái, phồng má giận dỗi nói: "Nghĩ đến kế hoạch nuôi gà của huynh đi."

Hạ Nghiêu Xuyên mới miễn cưỡng thu lại thái độ, bóng dáng cao lớn trông có chút tủi thân, bị phu lang mắng, hắn lặng lẽ đưa đồ ăn thử cho mấy tiểu ca nhi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!