Chương 41: Hán tử nông thôn bá đạo yêu mãnh liệt

Trên sân phơi thóc của Bạch Vân thôn, mười chiếc nồi lớn được dựng lên, khói nhẹ từ củi lửa nghi ngút. Mỗi nhà đều đến, mang theo rau dưa củ quả tươi nhất đầu vụ nhà mình trồng.

Các phụ nhân, phu lang có tài nấu nướng, biết cầm muỗng đều tham gia vào việc nấu nướng. Đây là một cơ hội hiếm có, mọi người trong thôn cùng nhau ăn cơm, còn náo nhiệt hơn cả ngày lễ Tết. Lúc này ai nấy đều vui vẻ, vừa có thể khoe khoang tay nghề của mình, vừa có thể học hỏi thêm.

"Du ca nhi, ngươi ra ruộng nhà ta, hái ít dưa chuột với hành tây vào đây," Chu Thục Vân cầm muỗng lớn xào nấu bên nồi, vội vàng gọi một tiếng.

"Vâng."

Lâm Du quen biết vài tiểu ca nhi trẻ tuổi, họ ngồi chung với nhau buôn chuyện nhàn rỗi. Y ngồi trên chiếc ghế đẩu thấp, hai tay đặt trên đầu gối, hai chân khép nép lắng nghe chuyện bát quái trong thôn.

Chuyện con dâu nhà họ Dương sinh nở, vợ chồng nhà họ Lý lại đánh nhau, chuyện ông Chu đi nhà xí bị rơi xuống hố. Toàn là chuyện hàng xóm láng giềng, Lâm Du nghe rất vui vẻ, cùng với Quân ca nhi mỗi người nắm một nhúm hạt dưa.

Nghe đến đoạn buồn cười, Lâm Du ôm bụng cười, cười đến đau cả sườn còn phải nhờ Quân ca nhi xoa bụng giúp y.

Những phụ nhân, phu lang đã thành thân ngồi chung với nhau, đều là những người đã trải qua chuyện chồng vợ, lại không biết đọc sách làm thơ những chuyện văn nhã, nên đề tài dần dần đổi sang một mùi vị khác.

Họ đẩy nhau đỏ mặt, thấy xung quanh không có hán tử, phu lang nhà họ Trần gan lớn nhất hỏi: "Khẩu tử nhà ngươi, buổi tối phải mất bao lâu?"

Đây là một câu hỏi nguy hiểm, vì chẳng ai biết tình hình nhà người khác ra sao. Nếu nói nhiều thì ngại, nói ít thì làm cho nam nhân mất mặt.

Mọi người đều đỏ mặt cười, tức giận nói: "Ngươi đó, giữa ban ngày ban mặt nói những chuyện này."

Phu lang nhà họ Trần là người không chịu bị quy củ trói buộc, y nâng cao giọng: "Cái này có gì mà ngại, nhà ta mỗi lần chỉ nửa khắc. Ta còn đang lo, không biết hắn có bị hư không, hôm nào phải dẫn hắn đi xem thử."

Lâm Du đang uống trà, "phụt" một tiếng liền phun ra. Y kinh ngạc nhìn qua, so với phu lang nhà họ Trần, một người hiện đại như y vẫn còn quá "phong kiến".

Quân ca nhi cũng ngại ngùng, cậu cúi đầu ghé sát tai Lâm Du, nhỏ giọng rối rắm nói: "Đại Dũng nhà ta cũng chỉ một khắc..."

Lâm Du lại "phụt" một tiếng nữa, lá trà mắc ở cổ họng.

Nói như vậy, Hạ Nghiêu Xuyên quả thực là thiên phú dị bẩm.

Y không tham gia vào câu chuyện, nhưng lại có tật giật mình nhìn về phía đám nam nhân. Hạ Nghiêu Xuyên nhà y cùng một đám hán tử đang uống rượu, cụng chén. Những người khác đều đã mặt đỏ tía tai, chỉ có Hạ Nghiêu Xuyên là mặt không đổi sắc.

Lời gọi của Chu Thục Vân, cuối cùng đã giải thoát cho Lâm Du khỏi đề tài của họ.

"Ngươi phải đi à, Du ca nhi, ta đi cùng ngươi..." Quân ca nhi luống cuống, da mặt hắn mỏng nhất, ở lại đây quả thực không chịu nổi.

"Ngươi đi cùng ta đi, ta cũng muốn ra ngoài hóng gió chút," Lâm Du cười trêu chọc Quân ca nhi. Y cũng tò mò không biết vì sao Hạ Nghiêu Xuyên lại thiên phú dị bẩm như thế.

Sân phơi thóc của Bạch Vân thôn rất rộng, là nơi ngày thường mọi người phơi lúa. Người nửa thôn đến vẫn đủ chỗ, Lâm Du và Quân ca nhi nắm tay nhau, len qua đám đông đi ra ngoài.

Hạ Nghiêu Xuyên đã uống hết bốn lạng rượu trắng, là rượu trái cây do các thím trong thôn tự ủ, rất đậm vị, tuy không sánh được với hoa điêu Đồ Tô ở chợ quê, nhưng hán tử nông thôn lại thích thứ này, vừa rẻ lại vừa giải cơn thèm.

Trên bàn đã có vài người say, Vương Dũng là người kêu la lớn nhất, nhưng cũng là người ngã nhanh nhất. Hai huynh đệ nhà họ Trương kéo hắn dậy, say khướt nói: "Ngươi không được rồi Đại Dũng, mau đứng dậy uống tiếp đi."

Mấy phụ nhân ở bàn bên cạnh bày đồ ăn không vừa mắt, bĩu môi nói: "Các ngươi nhìn đám bợm rượu này xem, còn chưa khai tiệc đã tự mình uống say rồi."

Có những nam nhân trong thôn uống say vào là thích gây chuyện, về nhà trút giận lên người nhà, các nàng đều chướng mắt hạng người này.

Hạ Nghiêu Xuyên uống bốn lạng, trên người hắn cũng có chút nóng lên, nhưng đi đứng vẫn vững, vẻ ngoài không nhìn ra điều gì bất thường. Chỉ có người thân cận nhất mới biết, Hạ Nghiêu Xuyên đã say, chẳng qua là khi say hắn rất an phận.

Trước mắt Hạ Nghiêu Xuyên có bóng ảnh chập chờn, hắn chống trán, mùi rượu trên người nồng đậm không tan được. Đầu óc hắn chỉ toàn là Lâm Du, ánh mắt lướt qua đám đông, vội vã muốn tìm tiểu phu lang của mình.

Cuối cùng hắn cũng tìm thấy, Lâm Du đang kéo tay Quân ca nhi, hai người vừa đi vừa cười hướng về nhà.

Hạ Nghiêu Xuyên đẩy Vương Dũng đang say bất tỉnh bên cạnh: "Ngươi, đi kéo phu lang ngươi về đi, ta muốn tìm phu lang của ta, đi đi."

Hắn nói chuyện đã có chút say, còn Vương Dũng thì đã ngủ từ lâu. Hạ Nghiêu Xuyên chống bàn đứng dậy, ngốc nghếch gọi về phía Lâm Du: "Tiểu Du, em đi đâu vậy, em đừng đi, đợi ta."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!