Chương 40: Giận dỗi! Cái kiểu không dỗ nổi!!

Trong bụi cỏ rậm rạp, tiếng sột soạt cọ xát vang lên.

Hạ Nghiêu Xuyên và Vương Dũng canh giữ ruộng ở đầu phía đông thôn, đầu ruộng bên kia là hai con trai nhà họ Trương. Ruộng bắp nhà họ Trương bị thiệt hại nghiêm trọng nhất, gần như mất đi nửa năm lương thực.

Không ai hận những súc sinh này hơn nhà họ Trương, họ tức đến đỏ mắt, nằm im không động đậy nấp sau bẫy.

Trên đường núi lầy lội hẹp hòi, những thân ảnh màu xám trắng xen đen ló ra khỏi bụi cỏ, vừa ngửi vừa tìm kiếm thức ăn trên mặt đất. Không phát hiện bất kỳ động tĩnh nào, con đầu tiên đi ra, ngay sau đó là con thứ hai, thứ ba... và con thứ mười.

Hạ Nghiêu Xuyên nắm chặt rìu, hắn hít thở chậm lại, nhìn rõ đàn súc sinh này, con nào con nấy đều thân hình to lớn . Chúng xông vào ruộng hoa màu, giẫm đạp gặm bắp.

Mảnh ruộng này là của nhà Vương Dũng, hôm qua lợn rừng ăn no nhưng chưa hết, Hạ Nghiêu Xuyên đoán hôm nay chúng còn sẽ đến đây, nên dẫn người đến canh giữ. Nhưng hắn đã quá đánh giá cao Vương Dũng.

Thấy lương thực bị giẫm hư, Vương Dũng không chịu được, vác rìu lên định xông tới.

Hạ Nghiêu Xuyên nheo mắt, vội vàng ngăn hắn lại, liếc hắn một cái nói: "Đàn súc sinh này có thể đánh, móng vuốt sắc bén, ngươi đánh không lại chúng nó. Kiên nhẫn chờ chúng nó giẫm phải bẫy, chúng ta hẵng ra ngoài."

Vương Dũng không cam lòng, chỉ có thể đấm mạnh vào đùi.

Hạ Nghiêu Xuyên nhíu mày: "Nếu ngươi bị thương, Quân ca nhi sẽ lo lắng. Nếu ngươi chết, Quân ca nhi sẽ phải thủ tiết vì ngươi, ngươi nhẫn tâm sao? Chờ ngươi chết, ta sẽ giới thiệu cho y một người tốt hơn, sau này phu phu ân ái con cháu đầy đàn." ( :)))) )

Vương Dũng:...

Vì Quân ca nhi, hắn nhịn, phu phu ân ái con cháu đầy đàn với phu lang chỉ có thể là hắn.

Hạ Nghiêu Xuyên không nói lời nào dễ nghe, bắt được điểm yếu của Vương Dũng mà chọc mạnh. Hôm nay hắn mà không ngăn cản Vương Dũng, Quân ca nhi chỉ sợ thật sự phải thủ tiết.

Đàn súc sinh này vừa nhìn là đã đói quá mức trong núi, ăn tham không đủ. Bẫy của Hạ Nghiêu Xuyên đặt không ít thịt, đàn lợn rừng ngửi thấy mùi máu, chạy như điên mà đến.

Lập tức là một tràn tiếng kêu thảm thiết, Hạ Nghiêu Xuyên dẫn đầu kéo dây thừng, lưỡi dao và đinh cắm trúng cổ họng lợn rừng. Nhưng vẫn có hai con thoát khỏi bẫy, vừa kêu thảm thiết vừa lao thẳng vào người.

Gần nhất là Hạ Nghiêu Xuyên và Vương Dũng, họ thành mục tiêu của chúng, đồng tử Vương Dũng co lại , tốc độ lợn rừng phát cuồng quá nhanh, hơn cả tưởng tượng của hắn, trong khoảnh khắc đó hắn không kịp phản ứng!

Hạ Nghiêu Xuyên lập tức kéo Vương Dũng ra, khiến con súc sinh kia vồ hụt.

"Đừng ngây ra đó, mau bẫy bằng dây thừng!" Hạ Nghiêu Xuyên ném sợi dây thừng đã thắt nút, hắn và Vương Dũng kéo về hai bên, con lợn rừng bị lật ngã xuống đất.

Huynh đệ nhà họ Trương cũng tới giúp, dùng dây thừng bẫy vào cổ lợn rừng, dùng sức kéo về phía sau, hai nam nhân hợp lực thế mà cũng kéo không nổi.

Hạ Nghiêu Xuyên rút rìu đã tẩm độc nước, nhân cơ hội giải quyết con lợn rừng. Nước thuốc tinh luyện của Lâm Du uy lực rất lớn, gần như trong nháy mắt làm gục một con.

Tổng cộng mười con, tám con bị bó rơi vào bẫy, hai con bị hắn cùng Vương Dũng và anh em nhà họ Trương chém giết. Cho dù trong núi còn sót lại một hai con chưa xuống núi, thì cũng không xảy ra chuyện gì được.

Biết được lũ súc sinh phá hoại hoa màu bị chế ngự, cả thôn đều reo hò. Đã nửa đêm canh ba, từng nhà đều thắp đuốc, thậm chí có người khua chiêng gõ trống mà ăn mừng.

Lâm Du cùng Chu Thục Vân và Tôn Nguyệt Hoa cũng mừng rỡ mà ngồi dậy khỏi giường, họ không dám ngủ một mình, đều tụ ở phòng Chu Thục Vân. Không ngủ được, đành phải đốt đèn dầu thêu thùa may vá.

Tiểu Khê sợ hãi mà khóc, ăn đường cũng dỗ không nổi, Chu Thục Vân rất vất vả mới dỗ nhóc ngủ. Mắt bà thâm quầng, thường xuyên ngẩng đầu lo lắng nhìn ra bên ngoài.

Lâm Du cũng lo lắng, nhưng y không nói, nếu cả nhà đều sợ hãi, vậy dễ bị hỗn loạn, y muốn tỏ ra không sợ hãi.

Lâm Du tìm mọi cách kiếm chuyện, bảo Chu Thục Vân dạy y làm giày, bảo đại tẩu dạy y thêu hoa, quả thực đã dỗ được hai người.

Nghe thấy trong thôn khua chiêng gõ trống náo nhiệt, hơn nửa đêm cũng náo nhiệt chẳng kém ban ngày. Ba người đều thở phào nhẹ nhõm, vội vàng bò dậy đi ra ngoài xem.

"Các ngươi mau đi, ta không đi đâu, ta ở nhà trông Tiểu Khê." Chu Thục Vân vừa khóc vừa cười, vừa rồi thật sự sợ hãi vô cùng.

Tiểu nhi tử ngủ không yên, bà sợ Tiểu Khê ngã từ trên giường xuống, chỉ có thể vội vàng bảo hai người họ đi ra ngoài. Nam nhân làm toàn là việc nặng nhọc, buổi tối dễ đói, bà lại vội vàng chạy vào nhà bếp nấu cơm.

Lâm Du cầm đuốc, y chậm rãi đi, bước chân lại dần dần nhanh hơn, Lâm Du chạy tới. Gió cọ qua bên tai y, tóc bị gió đêm thổi rối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!