Chương 30: Hạ Nghiêu Xuyên chúng ta thành thân đi

Hạ Nghiêu Xuyên bôi thuốc cho Lâm Du xong, liền ra cửa tìm một cây dao chẻ củi, không nói lời nào mà đi ra ngoài.

Lâm Du trong lòng sợ hãi. Dáng vẻ này của Hạ Nghiêu Xuyên là muốn đi đòi công đạo. Y sợ Hạ Nghiêu Xuyên xúc động, thật sự đánh chết người.

Một vụ án liên quan đến mạng người không dễ dàng cho qua như vậy , vì một tên lưu manh vô lại mà hy sinh bản thân thì không đáng.

"Hạ Nghiêu Xuyên, ngươi ngàn vạn lần đừng xúc động, ta và Quân ca nhi thật sự không bị hắn làm gì cả." Lâm Du run giọng nói, y không muốn Hạ Nghiêu Xuyên mạo hiểm.

Hạ Nghiêu Xuyên dần lấy lại lý trí bình tĩnh, hắn xoay người kéo Lâm Du vào phòng, ấn vai Lâm Du ngồi xuống.

"Ta đi tìm bá tổ phụ, chuyện của Quân ca nhi, cũng nên báo cho người nhà hắn biết. Hôm nay Giả Mặt Rỗ dám xuống tay với các ngươi, ngày mai hắn sẽ dám làm hại người khác. Dù thế nào, không thể để tiếp tục hắn ngang ngược như vậy."

Hạ Nghiêu Xuyên nói: "Tiểu Khê, đến ở cùng Du ca ca đi."

Tiểu Khê thấy Lâm Du và Quân ca nhi bị thương, đã khóc đến không ra tiếng. Nhóc lại chạy đi đun một chậu nước ấm, dùng khăn của mình lau tay cho Lâm Du.

Hạ Nghiêu Xuyên ra khỏi cửa, để Tiểu Khê và Tôn Nguyệt Hoa ở nhà. Chu Thục Vân dẫn theo chồng và con trai, đưa Quân ca nhi về nhà Hạ Đại Quảng.

Tào Phương vừa nghe tin cháu nội suýt bị hủy thanh danh, sợ đến gần như ngất xỉu. Quân ca nhi là báu vật được cả nhà nâng niu, từ nhỏ đến lớn không nỡ làm tổn thương dù một chút, thế mà lại bị Giả Mặt Rỗ bắt nạt.

Hạ Trường Lâm và Triệu Huệ vội vàng quay trở về, giận dữ bừng bừng, lao ra ngoài liền muốn giết người.

"Loại lưu manh này, hôm nay không chết cũng phải phế một cánh tay," Hạ Nghiêu Phong cầm gậy gộc, nói sẽ báo thù cho đệ đệ.

Mười mấy người nhà họ Hạ đi về phía nhà họ Giả. Họ đi bằng đường nhỏ, sợ thanh danh của Quân ca nhi và Lâm Du bị tổn hại vì chuyện này, nên chọn nơi ít người qua lại.

Nhưng cũng không tránh khỏi gặp vài người hàng xóm. Vừa thấy bộ dạng giận dữ đùng đùng của nhà họ Hạ, liền biết đã xảy ra chuyện, lén đi theo phía sau xem náo nhiệt.

Đến nhà họ Giả, Giả Mặt Rỗ đang thu dọn hành lý chuẩn bị bỏ trốn. Hắn biết rõ đã chọc vào nhà họ Hạ, nhất định họ sẽ đến tính sổ, định về quê trốn vài ngày.

Chưa kịp ra khỏi cửa, hắn đã bị chặn lại bên trong.

Hạ Nghiêu Xuyên một cước đạp đổ cửa, ném cây dao chẻ củi sáng loáng xuống bên chân Giả Mặt Rỗ. Giả Mặt Rỗ sợ đến mềm cả chân, cả người lẫn hành lý ngã lăn ra đất.

Hạ Nghiêu Xuyên túm lấy hắn đánh một trận, từng quyền đều giáng xuống mặt Giả Mặt Rỗ. Chỉ cần nhớ đến bộ dạng Lâm Du bị thương, lửa giận của Hạ Nghiêu Xuyên lại tăng thêm.

Không ai ngăn được hắn, Hạ Nghiêu Xuyên vốn dĩ phân rõ phải trái, nhưng một khi đã đánh nhau thì không ai kéo nổi, trong thôn không mấy người chịu được nắm đấm của hắn.

Nam nhân nhà họ Hạ đều xông lên, trói Giả Mặt Rỗ lại đánh một trận tàn nhẫn, cuối cùng treo ngược hắn dưới xà nhà.

"Ngón tay nào đã chạm vào bọn họ." Dao chẻ củi múa may trên tay Giả Mặt Rỗ, Hạ Nghiêu Xuyên lạnh lùng nói, dường như đang cân nhắc ra tay từ đâu là đau nhất.

Giả Mặt Rỗ bị đánh đến không nói nên lời, vừa định mở miệng, lại bị người nhà họ Hạ đấm một cú, hắn đau đến mức cuộn tròn người. Trong lòng hối hận không thôi, không nên chọc vào người nhà họ Hạ.

Hạ Nghiêu Xuyên nói: "Không nói, vậy thì cả hai tay đều chạm vào. Hôm nay chặt đứt hai tay ngươi, cũng đỡ cho ngươi ra nha môn vừa bị chém tay, vừa phải vào ngục."

Bắt nạt cô nương, ca nhi đàng hoàng, dù có lên nha môn, Huyện thái gia cũng sẽ phán như vậy. Họ không muốn đưa người lên quan phủ là sợ sự việc làm lớn, thanh danh ca nhi bị hủy hoại.

Giả Mặt Rỗ hơi thở thoi thóp, không muốn tàn phế như vậy, cầu xin: "Ta, ta bồi tiền không được sao, sau này không dám nữa."

Lời của tên vô lại thì ai có thể tin.

Cha mẹ Giả Mặt Rỗ đã chết từ lâu, trong thôn chỉ còn vài người họ hàng xa, mấy năm nay đã không còn qua lại.

Bên ngoài có mấy người đi theo tụ tập, xì xào bàn tán về sự việc. Giả Mặt Rỗ làm càn làm bậy trong thôn, không ai là không hận hắn.

Không biết là ai lẩm bẩm một câu: "Nói không chừng đã chạm vào rồi, Quân ca nhi và Du ca nhi đều không còn trong sạch, chi bằng gả cho Giả Mặt Rỗ, lấy thêm chút tiền sính lễ."

Một hòn đá làm dậy sóng ngàn tầng, mọi người vội vàng tránh xa người đó. Ai cũng nhìn ra nhà họ Hạ hôm nay là đến báo thù, cố tình lại có kẻ lắm lời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!