Chương 28: Chó con

Ở lại nhà họ Chu hai ngày, giúp gieo xong lúa nước và cao lương. Lâm Du đã từ một tiểu ca nhi tuấn tú trong miệng Trần lão thái thái, biến thành một cún nhỏ dơ bẩn lấm lem bùn đất.

Hai ngày nay, y quấn quýt nhờ Hạ Nghiêu Xuyên búi tóc cho mình, mỗi ngày đều được sửa soạn sạch sẽ, gọn gàng, cuối cùng trông như một ca nhi được người chăm sóc tỉ mỉ.

Chu Thế Tường nhìn cháu ngoại vì Lâm Du mà bận trước bận sau, lén lút trêu chọc: "Không sợ người ta nói ngươi cắm đầu vào ca nhi, không có tiền đồ sao?"

Hạ Nghiêu Xuyên đành chịu, vị đại cữu này của hắn từ trước đến nay đều không đứng đắn, hắn nói: "Người ngoài không quản được ta, là ta cam tâm tình nguyện."

Hắn cũng không cho rằng, chăm sóc tiểu ca nhi là chuyện mất mặt gì.

Sau đó Chu Thế Tường mới biết hóa ra Lâm Du vẫn chưa hứa gả cho cháu ngoại hắn. Hắn cảm thán một tiếng, đáng tiếc một ca nhi tốt như vậy, hợp với cháu ngoại hắn biết bao.

Ngại thanh danh của tiểu ca nhi, Chu Thế Tường đành nhịn xuống không trêu chọc Hạ Nghiêu Xuyên nữa. Nhưng không ngờ, Hạ Nghiêu Xuyên vì chuyện này mà không đêm nào ngủ ngon.

Hắn dẫn Lâm Du đi rừng đào phía sau nhà cữu cữu, hương tháng Tư đã tàn, hoa đào đang nở rộ. Sườn đồi sau nhà đầy rẫy hương thơm ngào ngạt của hoa đào.

Triền núi dốc đứng, Hạ Nghiêu Xuyên duỗi tay kéo Lâm Du, tay Lâm Du tự nhiên đáp lên tay hắn.

Hắn ôm theo tâm sự suốt dọc đường, dần dần đi ở phía sau Lâm Du. Tiểu ca nhi phía trước chạy càng lúc càng nhanh, ẩn hiện giữa rừng đào. Những cánh hoa rực rỡ khắp núi cũng không bằng nụ cười rạng rỡ của Lâm Du.

Hạ Nghiêu Xuyên nhất thời ngây ngẩn, dường như muốn vươn tay chạm vào vạt áo Lâm Du. Nhưng tiểu ca nhi quá hoạt bát, chớp mắt đã không thấy người.

Hắn vội vàng đuổi theo, dừng bước dưới một gốc cây.

"Lâm Du, ta có lời muốn nói với ngươi."

Hắn nghe rõ nhịp tim mình đang đập, cành hoa đào trong tay bị vặn đến biến dạng, lời chưa kịp thốt ra mà vành tai đã đỏ bừng.

Nói xong câu này, Hạ Nghiêu Xuyên chưa bao giờ căng thẳng đến thế, ánh mắt hắn nóng bỏng lại đầy chờ đợi.

Hắn đã đoán trước kết quả, nếu Lâm Du không muốn, từ nay về sau hắn sẽ không quấy rầy y. Chọn nơi này cũng là vì rừng đào không có ai lui tới, dù có nói ra cũng không ai biết, sẽ không gây ảnh hưởng đến thanh danh của Lâm Du.

Dù cảnh tượng này đã được diễn đi diễn lại vô số lần trong lòng, Hạ Nghiêu Xuyên vẫn không thể kiềm chế được sự rung động.

Lâm Du bị ánh mắt thẳng thắn, nóng bỏng của Hạ Nghiêu Xuyên làm cho hoảng sợ. Bàn tay y giấu sau lưng siết chặt, dường như đã biết Hạ Nghiêu Xuyên muốn nói gì với mình.

Mắt Lâm Du khẽ run, ngực phập phồng không yên, chẳng lẽ mình đang căng thẳng sao? Ánh mắt Lâm Du lộ ra vẻ nghi hoặc, lặng lẽ chờ đợi câu tiếp theo của Hạ Nghiêu Xuyên.

Y vờ như không biết gì, gật đầu như không có chuyện gì xảy ra, nhỏ giọng nói: "Ừm, ta nghe, ngươi nói đi."

Hạ Nghiêu Xuyên đột nhiên cười, nhấc chân tiến lên một bước. Hắn và Lâm Du lại gần thêm một chút, gần đến mức có thể ngửi thấy hương ấm áp thoảng ra từ tóc Lâm Du.

Hắn cúi đầu khẽ hỏi: "Ngươi cảm thấy, ta, ta như thế nào?"

Phía sau Lâm Du là một cây hoa đào, lưng y dán sát vào thân cây, đã không còn đường lui. Khoảng cách quá gần, y gần như có thể nghe thấy giọng Hạ Nghiêu Xuyên run rẩy, cùng với hơi thở khi hắn hô hấp.

Không rõ là Hạ Nghiêu Xuyên đã mất đi lý trí, hay là y đã loạn tâm thần. Lâm Du vào thời khắc mấu chốt bỗng nhiên choáng váng, đại não như bị đứng máy, buột miệng nói một câu: "Ngươi rất dữ."

... À? Đầu óc Hạ Nghiêu Xuyên trống rỗng trong chớp mắt.

Ngay sau đó hắn vội vàng nói: "Là ta sai, lúc đầu ta không nên đã giận chó đánh mèo với ngươi, ta bây giờ sửa rồi."

"Ngươi có muốn, nhìn lại ta một lần nữa không?"

Lời nói hàm súc lại cấp thiết như vậy, đôi mắt hắn tràn đầy chờ mong. Lâm Du hầu như không dám ngẩng đầu, vành tai nóng rát. Y không phải kẻ ngốc, nếu nghe không hiểu lời trong lời ngoài của Hạ Nghiêu Xuyên lúc này, thì y thật sự là khờ dại.

Y khẽ gật đầu, nhỏ đến mức không thể nhận ra, đáp lại Hạ Nghiêu Xuyên.

Mắt Hạ Nghiêu Xuyên mở to, niềm kinh hỉ chợt ập đến. Là ảo giác của hắn sao, Lâm Du đồng ý rồi?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!