Chương 19: Quân ca nhi

Bởi vì chuyện sắp được ăn thịt, suốt một đêm mọi người đều cảm thấy kích động. Sáng hôm sau, cả nhà cùng thức dậy sớm. Chu Thục Vân và Hạ Nghiêu Sơn trời chưa sáng đã ra cửa, đội cả trời sao, tha thiết đi về phía chợ quê, bước chân cũng nhanh hơn rất nhiều.

Dọc đường đi gặp hàng xóm láng giềng, Chu Thục Vân đều vui vẻ chào hỏi.

"Thím Chu đi chợ à?"

"Đúng thế, phải đi mua sắm đồ đạc trong nhà. Đại tỷ cũng đi chợ sao? Ta cùng đi chung đường nhé."

Những người xung quanh nhìn thấy, không ai là không mừng cho Chu Thục Vân. Chuyện nhà họ Hạ mọi người đều biết, có thể thoát khỏi kiểu mẹ chồng và chị dâu kỳ quái này, coi như là nhảy ra khỏi hố lửa.

Còn ở nhà, Lâm Du đang cùng Tôn Nguyệt Hoa đá cầu lông gà, đây là trò chơi quen thuộc của nhà quê, thường thấy khi còn nhỏ. Trời còn chưa sáng rõ, đá vài cái làm ấm cơ thể, trên người ấm áp càng dễ làm việc hơn.

Lâm Du tung cầu cao, khi cầu rơi xuống, y dùng lực ở chân đá ra, tạo thành một đường parabol hoàn hảo.

Tôn Nguyệt Hoa đứng đối diện, nàng lắc lư mấy bước, thấy cầu bay về phía mình, vội vàng nhấc chân tiếp. Đá hai cái giữa không trung, lại đá về phía Lâm Du.

Lần này Lâm Du không tiếp được, lảo đảo chạy vài bước, quả cầu dừng lại trước mặt Hạ Nghiêu Xuyên.

Lâm Du nhìn qua, Hạ Nghiêu Xuyên nhặt lên cười: "Tiếp này," hắn ném quả cầu về phía Lâm Du.

Lâm Du lập tức đỡ lấy, tiếp tục chơi cùng Tôn Nguyệt Hoa. Khê ca nhi ở một bên gặm bánh bao, xem đại tẩu cùng Du ca ca chơi đùa vui vẻ. Nhóc cũng cười, chỉ tiếc là tuổi còn nhỏ, chân cẳng không nhảy lên được.

Cả nhà hiếm hoi có một buổi sáng sớm tràn đầy sinh lực, đá cầu xong trên người đều ấm áp. Vừa lúc này có người gõ cửa, Lâm Du ở gần cửa nên chạy ra mở. Y thấy một tiểu ca nhi xa lạ đứng ngoài cửa.

Tiểu ca nhi thường có ký hiệu rõ ràng, ví dụ như vị trước mắt này ôm một rổ rau, nốt ruồi son ở vành tai, tròn trịa ướt át trông rất đẹp.

Tiểu ca nhi ôm rau nhìn Lâm Du một cái, có chút ngượng ngùng, nói: "Thím có nhà không? Ta đến đưa rau."

Tôn Nguyệt Hoa vừa chỉnh lại tóc vừa vội vàng đi ra: "Là Quân ca nhi tới, ngươi mau vào ngồi. Nương ta đi chợ Hạnh Hoa Hương rồi, trưa mới về, ta rót nước cho ngươi uống, ngồi chơi một lát."

Chu Thục Vân không có nhà, Tôn Nguyệt Hoa gánh vác trách nhiệm chủ nhà, bận rộn tiếp đón khách.

Lâm Du biết hắn là ai, chính là tôn ca nhi nhà trưởng thôn, tuổi tác xấp xỉ y. Mà bộ quần áo y đang mặc, chính là của Quân ca nhi đưa cho.

Lâm Du ngồi xuống nói: "Ngươi thật là đẹp mắt." Y bình tĩnh nhìn, không kìm được sự dụ hoặc của ca nhi xinh đẹp, giữa lông mày, khóe mắt khóe miệng đều nở nụ cười.

Quân ca nhi sửng sốt, ngay sau đó có chút thẹn thùng, nói chuyện với Lâm Du: "Ngươi, ngươi cũng đẹp, bộ quần áo này ngươi mặc hợp hơn ta."

Chờ Tôn Nguyệt Hoa nấu xong trà, hai tiểu ca nhi đã trò chuyện rất vui vẻ. Nàng cũng ngồi xuống, hiếm khi có thời gian nhàn rỗi trò chuyện với bằng hữu cùng lứa tuổi.

"Ông nội ta nói nhà các ngươi mới phân gia, sợ trong nhà không có gì ăn, vừa lúc hôm nay hái được một ít rau xuân từ vườn, bảo ta mang một rổ cho các ngươi ăn."

"Lão bá tổ phụ đã hao tâm tổn trí rồi. Mấy hôm trước phân gia, còn chưa kịp cảm ơn các ngươi." Tôn Nguyệt Hoa bưng ra một nắm quả khô, dường như đã thay đổi thành một người khác, không còn trầm mặc như khi ở nhà họ Hạ nữa, lời nói dần dần nhiều hơn.

Trò chuyện thêm vài câu, chờ mặt trời hoàn toàn lên cao, Chu Thục Vân và Hạ Nghiêu Sơn cũng đã trở về. Bà cõng giỏ trên lưng, Hạ Nghiêu Sơn thì gánh cái nồi lớn.

Lâm Du, Tôn Nguyệt Hoa và Quân ca nhi vội vàng đi tới giúp dỡ đồ. Cái nồi mới vừa to vừa tròn, còn lớn hơn cái mang ra từ nhà họ Hạ, nấu cơm cho mười người ăn cũng không thành vấn đề.

Khê ca nhi hôm nay đã có thể đi lại, bám vào giỏ của Chu Thục Vân xem, xem mẹ mang về thứ gì tốt.

"Ngoan, hôm nay không thiếu phần thịt của con đâu, mau về chỗ ngồi, đừng để bị thương chân nữa," Chu Thục Vân sờ đầu con trai út, ngay sau đó ánh mắt sáng lên, nhìn thấy vị khách trong nhà:

"Quân ca nhi tới đấy à, ngươi mau ngồi xuống nghỉ ngơi. Hôm qua mới dọn dẹp xong nơi này, vẫn còn hơi bừa bộn."

Biết Quân ca nhi đến đưa rau, Chu Thục Vân hiểu tộc thúc thương nhà họ, sợ họ không đủ ăn, trong lòng sao có thể không cảm động. Chu Thục Vân ngay trước mặt Quân ca nhi lấy hết thịt ra: "Vừa lúc, hôm nay nấu canh thịt. Ngươi cứ ngồi chơi đi, buổi trưa mang hai chén về."

Thịt là đồ vật quý giá, Quân ca nhi vội vàng đứng dậy xua tay từ chối, "Không cần đâu thím, nhà ta hôm nay cũng ăn thịt mà, ngài đừng để ý đến ta. Cũng đã muộn rồi, ta cũng nên đi thôi."

"Thím không xem ngươi là khách đâu, người khác thì không nói, hai nhà chúng ta là người một nhà, đừng nói những lời khách sáo đó. Thịt mua nhiều, ngươi yên tâm mang về đi, cứ nói là thím bắt ngươi lấy, gia gia ngươi sẽ không trách ngươi đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!