Chương 12: Đào măng

Đầu xuân vẫn còn se lạnh, bờ sông liễu rủ mầm non đã sum suê. Lâm Du dắt trâu đi đến bờ sông, buộc trâu vào gốc liễu, tùy ý tìm một bãi cỏ nằm xuống. Mặt trời làm khô sương sớm, nằm xuống thấy mềm mại ấm áp, thoải mái hơn chiếc ghế tre của y nhiều.

Mấy người phụ nữ và phu lang giặt quần áo đi ngang qua bờ sông, lén nhìn Lâm Du một cái, sau đó rủ nhau rời đi, đi xa mới nhỏ giọng bàn tán, hóa ra đây là tiểu ca nhi nhị phòng nhà họ Hạ mua về, nghe nói người ta không cần y, mới miễn cưỡng nhận làm con nuôi.

Lâm Du ngồi dậy, nhổ cọng cỏ nhỏ bị nhai nát trong miệng ra, hậm hực nhìn về phía mấy người kia, cái gì mà không cần y, y có rất nhiều người muốn nuôi được không.

Lâm Du không thèm so đo với bọn họ, chờ trâu ăn xong cỏ, y dắt trâu trở về. Con trâu này toàn thân màu đen, Lâm Du đặt tên là Đại Hắc, y sờ sờ sừng trâu rất là không nỡ: "Trâu huynh trâu huynh, ngươi đừng quên ta, sau khi trở về nếu có nhớ ta..."

Quay người lại, Lâm Du thấy cách đó không xa đứng một người, lần trước vội vàng thoáng nhìn qua một lần, là cháu trai trưởng thôn Tôn Ngạn. Tôn Ngạn tuy rằng đang khiêng cuốc, nhưng toàn thân toát ra khí chất của người đọc sách, đang tò mò đánh giá y ở phía trước.

"Ngươi là con nuôi Chu thẩm, Lâm Du?" Tôn Ngạn đặt cái sọt xuống, vừa nói chuyện vừa ngồi xổm xuống cắt cỏ, cỏ tươi bên bờ sông nhiều, chỉ nửa nén hương là có thể cắt đầy một sọt.

Lâm Du gật gật đầu, không nói gì, y không quen Tôn Ngạn. Lâm Du dắt trâu, định đi về.

Tôn Ngạn lại gọi y lại: "Ngươi tính trả trâu sao?"

Lâm Du dừng lại: "Đúng vậy, thím nói trâu không cần, chờ ăn no thì trả lại cho các ngươi."

"Vậy vừa lúc, dù sao ta cũng phải đi về, ngươi giao trâu cho ta là được." Tôn Ngạn không đến gần y, Lâm Du muốn chạy, hắn vội vàng mở lời dường như đang tìm chuyện để nói.

Lâm Du đặt dây thừng xuống đất, sau đó lại nhặt lên, y lắc đầu: "Ta vẫn nên dắt về nhà các ngươi đi," nếu bây giờ giao đi, trâu xảy ra chuyện gì, Lâm Du không giải thích rõ được.

Y không đồng ý, Tôn Ngạn cũng không tiện cưỡng cầu, nhìn Lâm Du chậm rãi đi xa.

Đi xa không được vài bước, Lâm Du bỗng nhiên gặp Hạ Nghiêu Xuyên. Nơi này cách bờ sông không xa, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy. Lâm Du vừa rồi nói chuyện với Tôn Ngạn, Hạ Nghiêu Xuyên đã thấy.

Ánh mắt Lâm Du sáng ngời, chạy chậm hai bước theo sau, "Ta đi trả trâu, ngươi đi cùng ta sao?"

Ai ngờ Hạ Nghiêu Xuyên lạnh lùng liếc y một cái, lại nhìn Tôn Ngạn, nhíu mày xoay người rời đi, một câu cũng không nói. Chỉ còn lại Lâm Du đứng há hốc mồm tại chỗ, lẩm bẩm: "Tính tình sao mà khó đoán vậy chứ."

Lâm Du nhanh chóng dắt trâu theo sau, con trâu này sao lại cứ cúi đầu gặm cỏ lúc này, Lâm Du dùng sức kéo, ngẩng đầu vừa thấy Hạ Nghiêu Xuyên đã đi xa. Y hô to một tiếng: "Ngươi chờ ta, ta đưa xong trâu rồi cùng ngươi lên núi."

Hạ Nghiêu Xuyên dừng bước chân, nhưng không quay đầu lại. Lâm Du khó khăn lắm mới kéo trâu đi, miễn cưỡng đi bên cạnh Hạ Nghiêu Xuyên. Hai người dường như cũng không nói lời nào, một đường xuyên hoa phất liễu, bầu không khí dường như cũng rất tốt.

Mùa xuân đúng là lúc én bay về, Lâm Du nhớ tới sáng sớm rời giường ra cửa, thấy dưới hành lang có một tổ chim én. Én mẹ đi kiếm ăn, trong tổ còn mấy con én con, y trèo lên xem, bên trong còn có một quả trứng.

Hạ Nghiêu Xuyên cho rằng y muốn ăn trứng chim, cầm gậy trúc liền định thọc, dọa Lâm Du hết hồn, nhanh chóng ngăn cản.

Đến nhà trưởng thôn, Lâm Du nhìn thấy Tôn Chí An, còn có Tôn Vương thị. Hạ Nghiêu Xuyên mở lời chào hỏi: "Tôn gia gia, tôn bà bà."

Lâm Du không quen họ, học theo hắn cùng nhau gọi người.

Hạ Nghiêu Xuyên xưng hô thế nào, y cũng xưng hô như thế. Gọi xong, Hạ Nghiêu Xuyên quay đầu lại liếc y một cái, vẻ mặt có chuyện muốn nói lại thôi, không nói nên lời. Lâm Du vẻ mặt dấu chấm hỏi, y gọi theo Hạ Nghiêu Xuyên như vậy có vấn đề gì sao?

Tôn Vương thị tuổi lớn, liền thích kéo tiểu bối nói chuyện. Bà lấy ra một nắm quả khô nhét vào tay Lâm Du, nhìn Lâm Du, lại nhìn Hạ Nghiêu Xuyên, ánh mắt qua lại đảo quanh trên người hai người, ngay sau đó tươi cười hiền từ nói: "Hai đứa nhỏ các ngươi xứng đôi, sau này phải đối xử tốt với nhau..."

Tôn Vương thị chưa nói xong, thấy Tôn Ngạn cõng một sọt cỏ trở về, Tôn Ngạn vội vàng ngắt lời bà nội, nói: "Bà nội, ngài lại nói mê sảng , Du ca nhi là con nuôi Chu thẩm."

Mấy ngày nay Tôn Vương thị không ra khỏi nhà, không biết chuyện này, phản ứng lại mình nói sai, nhanh chóng ngậm miệng.

Lâm Du muốn kéo Tôn Vương thị tiếp tục nói chuyện, thấy Hạ Nghiêu Xuyên xoay người rời đi, đi ngang qua Tôn Ngạn thì nghiêng người nhìn thoáng qua, bước chân càng lúc càng nhanh.

Khiến Lâm Du tức muốn xông lên cắn hai miếng, đã nói cùng nhau lên núi không thể nuốt lời, Lâm Du nói lời từ biệt xong nhanh chóng đi theo.

Trong núi tre không đáng tiền, mùa xuân khắp nơi đều có. Lâm Du đi theo phía sau Hạ Nghiêu Xuyên, hướng vào sâu trong rừng tre, mặt đất nổi lên những mụt tre nhọn, mặt đất nhô lên một ít. Lâm Du có kinh nghiệm đào măng, biết thời tiết này chính là mùa măng sinh trưởng, măng trong bọc đất là tươi mới nhất, hầm canh hay xào đều ngon.

Hạ Nghiêu Xuyên chọn trúng hai cây tre xanh lớn, cầm rìu chặt.

Lâm Du liền ngồi xổm ở phía sau, "xạc xạc xạc" dùng tay bới đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!