Chương 108: Hạ Đình Dập

Lâm Du không nhịn được mà kêu lên. Trong cơn mơ màng, bà đỡ bảo y đừng kêu nữa, giữ sức để lúc sinh dùng. Y đành cắn chặt đầu lưỡi chịu đựng.

Vừa cắn xuống, y cảm thấy miệng đầy mùi máu tanh. Y trợn mắt nhìn thì thấy Hạ Nghiêu Xuyên vội vàng đưa cánh tay mình sang, nhờ vậy mà y không tự làm thương chính mình.

"Đại Xuyên, ta không muốn sinh nữa, bảo nó chọn ngày tốt rồi hãy để nó ra."

Lâm Du nước mắt lưng tròng, người sắp làm cha đến lúc này lại bắt đầu làm nũng.

Ngược lại, Hạ Nghiêu Xuyên vừa khóc vừa cười, nắm chặt tay y, môi run rẩy không thốt nên lời.

Lúc mặt trời lặn hẳn, cuối cùng y cũng bắt đầu rặn sinh. Từng chậu nước trong được đưa vào, khi mang ra đã nhuốm màu máu đỏ.

Ngoài phòng, Vượng Tài thút thít nằm sụp trước cửa, đuôi cụp xuống. Đoàn Đoàn cũng khóc, Tôn Nguyệt Hoa dỗ thế nào cũng không nín.

Đèn dầu đã thay hai lần bấc. Cả nhà đều sốt ruột, không ai còn tâm trí ăn cơm uống nước. Phu lang sinh nở vốn gian nan, một chân đã bước vào cửa Quỷ môn quan. Ở nhà nông thôn, việc sinh nở bình an vô sự thật không dễ dàng.

Hạ Nghiêu Xuyên hoa mắt ù tai, mãi đến khi nghe thấy tiếng khóc vang lảnh lót hắn mới hoàn hồn, vội vàng ngẩng đầu liếc nhìn hài tử, rồi lại cúi xuống nhìn Lâm Du.

"Là một tiểu hán tử tuấn tú," bà đỡ nắm tay chân xem xét, lật người kiểm tra kỹ lưỡng một lần rồi thở phào cười nói: "Khỏe mạnh lắm, cân nặng đủ, dễ nuôi vô cùng."

Sinh con nhà nông, điều mong muốn nhất là nghe được câu dễ nuôi, không lo thân thể yếu ớt bệnh tật quanh năm suốt tháng.

Cả nhà đều nhẹ nhõm. Hạ Nghiêu Xuyên bối rối nhìn Lâm Du. Lâm Du sinh xong liền ngủ thiếp đi, giờ phút này y quá đỗi suy yếu, không kịp nhìn hài tử một cái.

Sống lưng cứng đờ cuối cùng cũng thả lỏng, dưới mắt hắn quầng thâm đen, râu ria cũng lún phún mọc ra. Sinh xong đã là rạng sáng hôm sau, từ hôm qua đến giờ, đã vật lộn suốt tám canh giờ.

Theo lời bà đỡ dặn dò, Hạ Nghiêu Xuyên giúp Lâm Du lau rửa. Nhìn thấy khung cảnh hỗn độn sau khi sinh, cánh tay hắn ngừng lại giữa không trung, lát sau lại rũ vai xuống, hai tay ôm mặt, chỉ cảm thấy lòng bàn tay mình ướt đẫm.

Hắn không khóc thành tiếng, góc áo bỗng bị ai đó kéo nhẹ.

Hạ Nghiêu Xuyên vội quay đầu lại, phát hiện Lâm Du đã mở mắt, cười tủm tỉm nhìn hắn.

"Mau, cho ta nhìn xem nhãi con," Lâm Du thúc giục hắn.

Ngủ một giấc, thể lực đã hồi phục không ít. Lâm Du vui vẻ vô cùng, cảm thấy kỳ diệu vì mình lại có thể sinh con.

Vừa rồi y thật sự quá mệt mỏi, hai mắt tối sầm là ngủ ngay, còn chưa nhìn thấy em bé. Cuối cùng cũng được gặp mặt con lần đầu, y vừa mong chờ vừa hồi hộp.

Hạ Nghiêu Xuyên lúng túng, tiểu oa oa quá nhỏ, hắn cẩn thận ôm vào khuỷu tay. Hán tử cao lớn ôm em bé có vẻ không quen, hắn nín thở, ôm nhi tử nhích từng chút một tới mép giường.

"Là hán tử, tiểu tử thối sức lực lớn lắm, nhưng nhìn thì rất ngoan ngoãn," khóe mắt Hạ Nghiêu Xuyên vẫn còn ướt, nhưng đã nở nụ cười.

Lời vừa dứt, hài tử lập tức cất tiếng khóc lớn, như không hài lòng với cái ôm của cha mình.

Đến khi nằm trong lòng Lâm Du mới chịu yên tĩnh lại, dùng sức m*t ngón tay.

"Tên ta đã nghĩ xong rồi, gọi là Hạ Đình Dập, huynh thấy có được không?" Lâm Du đã nghĩ ra vài cái tên. Trước khi sinh, y không biết là nhi tử, cô nương hay ca nhi nên đã chuẩn bị cho cả ba trường hợp.

"Hạ Đình Dập," Hạ Nghiêu Xuyên đọc từng chữ, cảm thấy thật êm tai, "Ừm, là một cái tên không tệ."

Hai người làm cha cùng đứa con, trải qua tám canh giờ kinh hoàng, lúc này đều cười rạng rỡ. Nhi tử cũng cười theo, khiến cả hai người vừa mừng vừa sợ.

Trong bếp, Chu Thục Vân nấu một chén trứng gà đường đỏ, bảo Dương Lâm mang vào.

Tôn Nguyệt Hoa vẫn luôn bận rộn bên ngoài. Đoàn Đoàn khóc không ngừng, mãi mới chịu nín. Nàng dỗ hài tử ngủ xong, lại nghe tiếng Đình Dập khóc.

"Có phải nó đói bụng không?" Tôn Nguyệt Hoa vào nhà ghẹo hài tử. Đình Dập trông còn đẹp hơn Đoàn Đoàn, nàng thích vô cùng.

"Có lẽ là vậy," Lâm Du vỗ về hài tử, bảo Đại tẩu bế Đình Dập lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!