Chương 7: Đeo đuổi

Mỗi buổi sáng bỗng nhiên Nhã An lại nhận được một bó hoa hồng rất lớn. Con gái thích hoa hồng, nhưng ngày nào cũng được tặng, suốt hơn nửa tháng làm cho cô không khỏi cảm thấy áy náy trong lòng.

Nhân Mỹ thì thích thú thấy rõ. Cô trầm trồ:

-Lại là hoa hồng à?

-Ừ.

-Có ghi tên người tặng không ?

-Không có.

-Lạ nhỉ ? –Nhưng mà không sao –Nhân Mỹ cầm bó hoa lên ngắm nghía –Bạn chắc đang có vận đào hoa đấy. Cứ từ từ mà hưởng.

Nhã An cười nhẹ…Cô nhìn bóhoa trước mặt, bỗng nhiên thấy một tấm thiệp ẩn sau phía dưới liền lấy lên xem.

-18 ngày. Chiều nay tôi sẽvề !

Chỉ có mấy chữ ngắn gọn như thế. Cả Nhân Mỹ cũng chưng hửng, ngơ ngác nhìn Nhã An Vậy là sao ?

Đằng sau lưng hai người cótiếng đằng hắng. Giám đốc mới Phan Gia Mẫn tuy cũng không phải là quá khó tính nhưng khi làm việc rất có nguyên tắc. Nhã An lại đang cầm một bó hoa lớn trên tay :

-Cô Nhã An, cô chuẩn bị tài liệu của công ty Thịnh Viên cho tôi. Sau 15 phút nữa tôi muốn thấy nó trong phòng.

-Vâng…

Cô ta đi rất nhanh. Nhân Mỹ rụt cổ, cái miệng nhỏ bĩu ra :

-15 phút, làm như là thánh vậy….

- Cô quay sang phía Nhã An –Chắc là lại thấy ganh tị vì bó hoa của bạn đó. Nghe nói ba cô ta có quan hệ hợp tác với một công ty lớn, định bụng là…

-Chị hai à – Nhã An mở máy vi tính ra, hắng giọng –Cô ấy cho tôi có 15 phút, bạn mà kể lể nữa thì cả tiếng mất. Về chỗ làm việc đi !

…Buổi trưa, Kat lại hẹn cả hai người ăn cơm tại một nhà hàng gần đó. Nhã An vừa ngồi xuống là cô đã hỏi ngay :

-Nghe nói là dạo này bạn được vận đào hoa hả ? Hoa hồng ngày nào cũng có người tặng. Là ai vậy ?

-Nói là « chiều nay tôi về »

-Nhân Mỹ khúc khích cười – Rất bí ẩn nha. Phải là anh Thiệu không ?

-Không phải đâu –Nhã An đặt ly nước xuống bàn, điềm tĩnh – Anh ấy có tặng sẽ tặng những thứ mà tôi dùng được, không tặng hoa đâu.

Nhã An từng là nhân viên của một tiệm hoa. Cô nhìn thấy nhiều mánh khóe ép giá của cửa hàng dành cho các khách si tình nên không muốn một lúc nào đó sẽ có người vì mình mà tốn một khoản tiền không đúng giá trị thực. Vả lại Nhã An thích nhất là cỏ dại và những loài hoa nho nhỏ, đa phần là không tên tuổi. Hoa hồng, chỉ dùng để ngắm hay thỉnh thoảng thay đổi không khí một chút thôi.

-Ừ…Mà bạn với anh ấy sao rồi ?

-Sao là sao ?

- Là…tới giai đoạn nàorồi ?

-Ồ

-Kat cũng tham gia câu chuyện –Bạn trai của bạn có phải là anh chàng hôm trước tôi gặp không ? Anh ấy trông cũng được, nhưng không đẹp trai như anh hai tôi.

Nhã Văn bật cười. Cô chưa bao giờ so sánh Tần Tường và Thiệu Khắc Vân cả. Một là công tử nhà giàu, sống trong nhung lụa từ nhỏ và một sinh ra trong một gia đình bình thường. Tần Tườnglà giấc mộng xa vời của hầu hết thiếu nữ còn Thiệu Khắc Vân là bóng mát, là chốn bình yên xoa dịu lòng người.

-Không được lợi dụng Kat để tránh trả lời nha – Nhân Mỹ tinh quái –Hai người đến giai đoạn nào rồi ? Đã…hôn nhau chưa ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!