Chiều hôm sau tan sở, Thiệu Khắc Vân vẫn như cũ đứng đợi cô:
-Xin chào.
-Xin chào…
Nhân Mỹ đã rút lui từ lúc nãy. Bây giờ chỉ có hai người:
-Em về nhà à?
-Vâng.
-Anh đưa em về, có được không ?
Đã gần 10 năm chôn giấu trái tim mình, đã đến lúc mở ra chưa ?
Nhã An cũng không biết nữa. Tình cảm với người đàn ông này như thế nào, cô cũng không biết rõ, chỉ cảm thấy, anh rất đáng tin cậy. Quan hệ của hai người không phải nên khởi nguồn ở chỗ nên tin cậy lẫn nhau sao?
-Dạ…
Nhã An ngoan ngãn gật đầu. Khắc Vân vẫn không bỏ chiếc dù ngày nào, dù trời hôm nay không có nắng gắt cũng chẳng có dấu hiệu nào cho biết sẽ có mưa.
-Hôm nay không đi xe buýt nhé?
Khắc Vân hỏi, Nhã An ngẩng mặt nhìn anh, một lát sau mới trả lời bằng một câu hỏi khác:
-Anh không thích đi xe buýt à?
-Anh không quen đi xe buýt.
-Sao vậy?
-Khi đi học, đa số là anh dậy sớm và đi bộ đến trường, một mặt rèn thể lực, mặt khác tiết kiệm tiền xe. Vả lại…
Anh buông lỏng câu nói. Nhã An vẫn đang chăm chú nhìn Khắc Vân, chờ đợi anh nói tiếp:
-Khi lên xe buýt, một là phải đứng, nếu có chỗ thì lại ngồi một mình. Anh sợ ngồi một mình, đúng ra là ghét phải ngồi một mình.
Lý do cũng có phần lạ, nhưng Nhã An không nói gì. Cô im lặng đi bên anh. Thật tình, Nhã An lại không thích đi bộ lắm. Ngồi trên xe buýt ngắm phố phường lướt qua trong im lặng, cũng là một cách giải khuây đặc biệt của cô.
Đang đi, bỗng nhiên tay Nhã An bị kéo mạnh…Cô nhào vào vòng tay chờ sẵn của Khắc Vân. Một chiếc taxi lao vụt qua, nhanh như chớp. Nhã An hoàn hồn nhìn lại…Cô đã đặt chân xuống vỉa hè tự bao giờ.
-Trên xe buýt đôi khi cũng có cảnh xe dừng đột ngột, con gái đổ ập vào người người khác như vầy, nhưng không chắc được là cô gái mình thích chắc chắn sẽ ngã vào người mình, có đúng không?
Nhã An nhìn Thiệu Khắc Vân đang bình thản lên tiếng. Tay anh ôm sát lấy thân hình mềm mại của cô, ánh mắt vẫn dịu dàng song bên trong giọng nói trầm ấm chứa đầy ý tứ "không tốt". Nhã An vội vã đẩy anh ra song lại bị kéo chặt vào người. Bàn tay to khỏe luồn vào những ngón tay mảnh mai, mềm mại của cô:
-Đi bộ thì lại khác. Đến một đoạn nào đó, cô gái không để ý, chàng trai sẽ có cơ hội ôm lấy cô ấy vào trong lồng ngực. Và anh có thể nói cho em biết, khi đã ôm chặt một lần rồi, anh mong là…mãi mãi không phải buông ra nữa, An An!
An An là cách gọi thân mật…. Quan hệ giữa hai người, từ lúc nào đã thân mật đến vậy rồi?
Chuyện đó không quan trọng bằng một việc. Thì ra không người đàn ông nào hoàn toàn là hiền lành hay "ngây thơ" cả. Họ đều ẩn giấu tính chất độc tài ở một khía cạnh nào đó…Thiệu Khắc Vân có lẽ trong mắt mọi người rất ôn hòa và nhã nhặn…Anh đối với cô cũng nhẹ nhàng như thế, song lại từng bước từng bước một tiếp cận, dò xét và dần dần tiến vào lòng của Nhã An rồi.
Cô không mong một mối quan hệ thiên trường địa cửu, chỉ mong muốn một cuộc sống bình an và thanh thản. Cũng đã 27-28 tuổi, là phụ nữ, đương nhiên thiên chức làm vợ làm mẹ là luôn luôn có trong lòng họ…Tình yêu và ước mong tuổi trẻ, không chỉ là chuyện tình yêu.
Một bến đỗ…Rồi cũng phải chọn, chi bằng chọn bến đỗ yên ổn không nhiều sóng gió, phù hợp với mình, cùng mình đi qua hết quãng đời này.
Nhã An để yên tay mình trong bàn tay Thiệu Khắc Vân đang nắm chặt. Người đàn ông này, có thể sẽ là cái dù rộng, trọn đời che chở cho Nhã An chăng?
Thứ hai đầu tuần, Nhã An như thườnglệ đến công ty.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!