Nhã An quay về phòng nhập liệu trong khi công việc phía bên đối tác còn dang dở cũng khiến không ít người tò mò. Có tin còn cho rằng cô là đỉa đòi đeo chân hạc, có ý định quyến rũ Tần tổng phía Tần thị nên mới bị ngưng hợp tác. Có tin thì nói, Gia Mẫn là bạn gái của Tần tổng, nhìn thấy bạn trai mình tiếp xúc với Nhã An ngày đêm thì nảy lòng đố kỵ, mới mượn cớ công ty có dự án mới, điều cô về lại Đồng thị.
Phòng Chủ tịch đóng kín…Phía ngoài tiếng gõ cửa gấp gáp không ngừng vang lên.
-Vào đi!
Ông Tần không rời khỏi bàn làm việc, mặt cũng không ngẩng lên khi Tần Tường bước vào:
-Có chuyện gì?
-Đây là hồ sơ…Con muốn kiện phía Đồng thị.
-Kiện Đồng thị? –Ông Tần sửng sốt –Có chuyện gì?
Đồng thị và Tần thị đã có giao tình từ lâu, cũng thường hợp tác trong công việc. Gia Mẫn lại làm việc trong Đồng thị, vụ kiện này sẽ phá vỡ mối quan hệ đang rất tốt đẹp của hai bên.
-Họ làm việc không chuyên nghiệp và không tôn trọng người đại diện của đối tác –Tần Tường lạnh lùng
- Họ đổi người không hề báo cho con một tiếng, đưa người sang cũng không xét đến mức độ thích hợp của công việc. Con cần là một nhân viên giỏi thu thập và hệ thống thông tin chính xác chứ không cần một trợ lý. Phan Tuấn làm được việc, nhưng trong lần hợp tác này người con cần là Nhã An…
Ông Tần mơ hồ nghe qua cái tên ấy. Đó là cô gái làm Tần thị xôn xao bàn tán. Chuyện Tần Tường lựa chọn đại diện phía đối tác là một nhân viên bình thường của phòng nhập liệu vốn đã là chuyện không nên….
-Không phải chỉ cô gái đó mới làm được việc. Ba nghĩ…
-Quan trọng là cô ấy là người làm tốt nhất trong những người được việc. Con muốn chọn người giỏi nhất. Vậy thôi…
Gương mặt Tần Tường bình thản. Ông Tần là người rất hiểu con trai. Nó không phải là đứa mang tình cảm vào công việc. Cô gái kia, nếu không phải là người tcần thiết cho việc của nó thì cũng là người có vị trí không tầm thường chút nào trong lòng của Tần Tường…
….
-Bác!
Gia Mẫn ngạc nhiên vô cùng khi ông Tần xuất hiện tại Đồng thị. Cô vội vàng chạy ra cửa, môi nở nụ cười:
-Bác mới đến…Con mời bác ngồi.
Cũng vừa lúc ấy, cánh cửa phòng bật mở, Nhã An bước vào, tay cầm một tập tài liệu khá dày:
-Chào cô…
-Ừm…
-Chào bác….
Ông Tần mỉm cười đáp lễ…Nhã An quả thật rất đẹp. Vẻ đẹp tự nhiên thu hút. Khi đứng cạnh Gia Mẫn, vẻ thuần khiết không cần tô vẽ ấy lại nổi bật hẳn lên:
-Tôi làm xong tất cả rồi…. Mời cô kiểm tra lại.
Hợp đồng với Thuận Giới không thể gọi là lớn nhưng lắt nhắt, cần nhiều công đoạn. Nhã An thống kê và sắp xếp mọi chuyện rất chi tiết, muốn bắt bẻ cô là một chuyện không dễ dàng gì.
-Tôi muốn có một bản kê chi tiết hơn. Chú ý vấn đề tài chính hai năm qua của họ nữa.
-Cô có thể kiểm tra lại, tôi cũng thống kê đủ trong đây rồi. Số liệu này lấy từ sở thuế. Nhưng gần đây rộ lên không ít thông tin Thuận Giới gian lận thuế. Lần hợp tác này…
-Tôi biết những gì phải làm. Cô chỉ cần làm tốt nhiệm vụ của mình là được, không cần để ý đến chuyện khác.
-Tôi là một nhân viên của Tần thị. Tôi nghĩ, quyền lợi của công ty cũng là quyền lợi của nhân viên. Có lẽ cô cũng biết, nếu công ty có thiệt hại gì thì tiền thưởng cuối năm của nhân viên cũng giảm.
Nhã An nói chuyện rất bình thản. Nhưng trong mắt Gia Mẫn lại giống như lời khiêu khích. Cô giận đến nỗi tái mặt, song có mặt ông Tần tại đây nên không thể làm to chuyện, đành cố nén, lạnh lùng:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!