Thiệu Khắc Vân không nghĩ là mình yếu đuối đến vậy. Chỉ một trận mưa lớn là lại bị bệnh. Lão "sếp" Đào Tuấn Hiền lại có dịp ca thán đủ thứ chuyện. Lão còn vẽ ra một khung cảnh thật ấm cúng trước mắt Thiệu Khắc Vân:
-Mày mà lấy vợ thì có bệnh cũng không đến nỗi chèo queo thế này. Vợ mày nấu cháo giải cảm cho mày ăn. Mau hết bịnh hơn.
Dáng vẻ dụ khị của Đào Tuấn Hiền có lẽ là buồn cười lắm nhưng Thiệu Khắc Vân lại không cười. Bây giờ bên anh không có vợ, nhưng cũng không đến nỗi nằm chèo queo có một mình.
-Cảm ơn mày…
-Cảm ơn gì chứ. Lo mà lấy vợ đi mày!
Trong căn phòng trống trải, Thiệu Khắc Vân nhắm mắt lại…Quá khứ luôn chất chứa rất nhiều kỷ niệm. Khi người ta bận rộn sẽ không nhớ nữa, nhưng khi mệt mỏi lại nhớ rất nhiều.
Tại công ty, sau buổi làm việc, Nhã An nấn ná lại dưới đại sảnh chờ đợi. Trên tay cô là chiếc dù của Thiệu Khắc Vân.
Bạn thân của cô là Lam Nhân Mỹ hôm nay tan tầm cũng sớm, từ đằng sau đập nhẹ vào vai của Nhã An:
-Về thôi!
-Mày về trước đi! –Nhã An xem đồng hồ, nhẹ giọng –Tao muốn đợi người.
Nhân Mỹ định hỏi thêm điều gì đó nhưng biết tính bạn nên ngừng lại. Tát khẽ vào má Nhã An, cô khẽ khàng:
-Về nha. Có về trễ thì đón taxi về.
-Ừ.
…. Thói quen của Đào Tuấn Hiển là nhìn đồng hồ. anh nhớ đến thằng bạn thân có lẽ đang nằm "chèo queo" một chỗ mà sốt ruột. Bản thân nó cũng quan tâm đến công trình này lắm, đã chuẩn bị kỹ hồ sơ, vậy mà lại bệnh bây giờ.
-Xin lỗi…
Đào Tuấn Hiền dừng lại bởi tiếng ai vừa gọi. Là cô gái…Anh nhận ra mái tóc dài tự nhiên đó…Cô ấy đứng dưới đại sảnh, là chờ anh sao?
Trên tay cô ấy là chiếc dù. Có đui mù Tuấn Hiền cũng nhận ra, đây là cây dù quê mùa mà ngày nào Khắc Vân cũng mang vào công ty. Rất nhanh chóng, anh hiểu ngay vấn đề.
-Chào cô…Cô muốn hỏi gì ?
…Từ áy náy đến quan tâm, con đường tình cảm nhanh chóng được nối liền đôi khi cũng chỉ vì một lý do bình thường như thế.
Khi nghe tin Thiệu Khắc Vân bị bệnh, Nhã An rất ngại ngùng. Cô cho là vì mình anh mới vậy. Nhã An tìm cách bù đắp bằng việc cặm cụi nấu cháo giải cảm cho Thiệu Khắc Vân.
Đào Tuấn Hiền lại thích thú vì đột nhiên mình trở thành cầu nối cho hai người « liên lạc » cùng nhau. Anh ta khoa chân múa tay, có vẻ phóng đại về tình huống của Thiệu Khắc Vân. Nhã An chỉ biết đứng ngẩn ra, lòng càng thêm bối rối khi nghe tin tình trạng của anh càng lúc càng nặng. Còn Thiệu Khắc Vân thì được khuyến khích nằm ở nhà dưỡng bệnh, dù bệnh của anh chỉ cần một hai ngày là đã khỏe rồi.
Thiệu Khắc Vân đến công ty nhanh hơn Đào Tuấn Hiền nghĩ. Anh không muốn cô gái nhỏ ấy phải nghĩ ngợi nhiều hơn nữa, cũng không muốn lợi dụng cơ hội như cách Đào Tuấn Hiền đã bày ra.
Giây phút cả hai đối mặt, Phương Nhã An ấp úng chẳng biết nói gì. Mãi một lúc sau cô mới có thể ngập ngừng :
-Anh khỏe rồi sao ?
-Ừ. Tôi khỏe rồi…
-Vậy là…vậy là tốt rồi.
-Tôi tên là Thiệu Khắc Vân.
Nhã An cũng nghe tên anh qua miệng Đào Tuấn Hiền. Nhưng đột nhiên lại thông báo tên tuổi…. cô lại càng có dự cảm không hay.
-Vâng…Anh…anh Thiệu…
-Tôi nhìn thấy em từ mấy tháng trước. Thật lòng tôi rất thích em.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!