Chương 19: Ngăn cản

Chuyến đi Hải Nam kết thúc mang theo không ít dư âm.

Tần Tường nhận được điện thoại của quản gia Trần, báo phải về nhà sớm. Gác máy anh bất giác bật cười.

Đã bao nhiêu tuổi mà vẫn chẳng khác gì trẻ nhỏ. Khi có người gọi điện, dù không thích cũng phải về nhà.

Biệt thự của Tần gia rất lộng lẫy, nhưng đi kèm với nó luôn là cảm giác đơn độc. Một khi bước chân vào đó, Tần Tường luôn thấy ngột ngạt. Lần này là mệnh lệnh gì mà mình phải nghe đây ?

-Anh !

Gia Mẫn đã ngồi chờ trong phòng khách. Chiếc váy trắng thanh khiết và nụ cười dịu dàng.... Trông cô thật đẹp, thật dịu dàng như một nàng tiên.

Người ngồi bên cạnh cô cũng rất đẹp... Rất dịu dàng.... Bà là.. :

-Tường...

-Thưa mẹ... Con mới về !

.... Như những lần khác, cuộc gặp mặt thường kết thúc trong bữa ăn. Tần Tường thong thả gắp thức ăn cho Gia Mẫn. Cô nhận sự chăm sóc đó trong tâm trạng thờ thẫn. Anh đang thực hiện cử chỉ đó như một phép lịch sự. Không hề có chút ân cần, âu yếm dù chỉ là thoáng qua.

-Ba mẹ con vẫn khỏe chứ Gia Mẫn ?

-Vâng ạ... Ba mẹ con rất khỏe. Ba mẹ con gửi lời hỏi thăm hai bác ạ !

-Được rồi –Ông Tần cười khẽ

-Vốn cũng có xa lạ gì, cần gì khách sáo chứ.

Ánh mắt ba người trong bàn đều dồn về phía Tần Tường. Anh như không lưu tâm, vẫn thản nhiên gắp thức ăn.

-Tường à...

-Dạ ?

-Con đã hơn 30 rồi. –Bà Tần nhẹ nhàng

- Cũng nên kết hôn đi !

Má Gia Mẫn thoáng hồng lên. Vẻ e thẹn thiếu nữ nhưng bên trong là một vẻ đắc ý ngấm ngầm. Tần Tường không yêu cô thì sao chứ ? Anh để ý tới người khác thì sao chứ ? Tình yêu không là gì cả, quan trọng là kẻ khoác tay Tần Tường vào nhà thờ thề hẹn là ai.

-Chưa phải lúc ạ !

-Vậy chừng nào mới phải lúc ?

- Ông Tần xen vào

- Con...

Tần Tường dửng dưng, không đáp. Không khí có phần nặng nề ấy khiến Gia Mẫn đành phải miễn cưỡng lên tiếng :

-Hai bác dùng cơm đi ạ ! Thức ăn phải ăn nóng mới ngon.

Đối diện với Gia Mẫn hiền dịu, Tần Tường chợt nhớ đôi mắt quật cường và cái nhếch môi rất nhẹ của Nhã An.

Cô không cần vì lấy lòng anh mà nói ngược lại điều mình đang nghĩ. Cô thừa nhận là mình đang sợ... Sợ trái tim mình lạc lối. Sợ một kẻ như anh mang mình làm trò đùa trong thoáng chốc. Mà đúng là Tần Tường cũng từng nghĩ đến chuyện cợt đùa Nhã An chứ gì nữa... Tuy nhiên tất cả dường như đang thay đổi.... Gã thợ săn đang vấp bẫy của chính mình.

-Con no rồi...

Tần Tường đứng dậy, nhẹ nhàng :

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!