Chương 13: Cầu hôn

-Chào em !

Ngoài dựđoán, đêm đó Nhã An ngủ rất ngon. Có lẽ do lâu rồi không khóc, cơ thể khôngquen, cách xoa dịu tốt nhất là giấc ngủ.... Sau một đêm ngon giấc, cô dường nhưđã lấy lại phần nào sự bình thản, nụ cười trao cho Khắc Vân cũng nhẹ nhànghơn :

-Chàoanh...

Buổisáng trong căn hộ nhỏ diễn ra thật yên bình. Khắc Vân làm một phần ăn sáng chocô. Nhã An không từ chối. Mùi hương thơm của bếp đã một thời gian lâu rồi côkhông nghe thấy. Nó gợi lên những kỉ niệm êm đềm của quê nghèo thiếu thốn mọithứ nhưng lại dư dả sự yêu thương.

-Cháongon không ?

-Dạngon.

-Ngonthì ăn thêm đi –Khắc Vân mang đến một dĩa dầu cháo quẩy, cười nhẹ

- Ăn ngoncũng là một cách tận hưởng cuộc sống mà.

Anh nhớ....

Lúc mìnhcòn nhỏ rất thích ăn dầu cháo quẩy. Thượng Ký bán món này ngon nhất nhưng đến10 đồng 1 cái. Ngày nào mẹ cũng mua một cái, ngay cả hôm bà ngất xỉu vì kiệt sứcở nơi làm việc, trên bàn Khắc Vân vẫn có một cái dầu cháo quẩy Thượng Ký thơm lừng.

Ngày hômnay khi anh đã có thể mua cả chục cái dầu cháo quẩy Thượng Ký để đầy trong dĩathì người ăn nó, cuối cùng chỉ có một mình mình. Mẹ...

Vẻ thẫnthờ của Khắc Vân trong thoáng chốc lọt vào mắt Nhã An. Cô khẽ khàng :

-Anh...

-Hửm ?

-Anh ănđi !

-Ừ.

Cô gấp mộtchiếc dầu cháo quẩy đặt vào chén của Khắc Vân. Anh cười với cô... Hình như tấmhình mẹ trên bàn thờ trong góc phòng vừa thoáng qua một nụ cười rất nhẹ. KhắcVân biết đó chỉ là ảo giác. Nhưng lòng vẫn cảm thấy ấm áp. Cuối cùng đã khôngcòn phải ăn dầu cháo quẩy một mình rồi.

-Trướcđây anh có 2 cô bạn gái.

Nhã Anngừng lại. Anh muốn nói gì ? Anh đang....

Giọng KhắcVân trầm hẳn xuống. Ánh mắt chợt thật dịu dàng.

-Một côbạn thời trung học. Một người khác anh quen trước khi đi làm. Năm 24 tuổi, anhđã định kết hôn với cô ấy.

Nhã Anim lặng. Nhưng cô rõ ràng là đang chờ nghe tiếp. Giọng Khắc Vân vang lên đều đều :

-Giađình cô ấy cũng không phản đối gì. Chỉ là sau đó cô ấy muốn di dân qua Canadamà anh thì không muốn. Vì vậy nên chia tay. Từ đó đến nay anh không quen bạngái nữa. Cũng không có tình một đêm.

Câu nóicuối, Khắc Vân nhấn giọng mạnh. Nhã An không phải không nhận ra ý tứ trong đó. Gương mặt thanh tú ửng hồng. Cô đang ngượng... Một dáng vẻ thật đáng yêu.

-Anhmong muốn chúng ta có một mối quan hệ lâu dài. Từ hôm nay, nếu em không phản đối, anh muốn kết hôn với em, có được không Nhã An ?

Nhã Anngẩng lên. Vẻ ngỡ ngàng, thảng thốt không che giấu nỗi. Cô nhìn anh, rồi lạicúi mặt... Bàn tay vô thức rụt lại khi Khắc Vân cầm trong tay một hộp nhung đỏ. Bên trong là chiếc nhẫn cầu hôn.

Đó là sựlưỡng lự.... Không hẳn chỉ là sự phân vân của một cô gái khi đột ngột được ngườikhác cầu hôn. Khắc Vân nghĩ, cả bản thân Nhã An cũng chẳng nhận ra, cô luôn cómột nỗi khát vọng vô thức về một bóng hình trong quá khứ. Cô ấy dành cho anh tamột vị trí.... Hôm nay nhận được lời cầu hôn của một kẻ không phải người trong mộng, lòng cô vô thức hiện ra sự bài xích thầm lặng... Khắc Vân bỗng muốn biết, hìnhbóng của anh ngoài hai chữ bình yên được mặc định, còn có vị trí nào trong timNhã An không ?

-AnAn...

-Anh... độtngột quá ! –Nhã An vội vã đứng dậy, mặt đỏ rần

- Em muốn suy nghĩ. Em...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!