Chương 11: Em không chọn anh!

Khắc Vân không ngạc nhiên cho lắm. Anh khẽkhàng :

-Anh về nhé ! Gặp lại sau.

Nhã An nắm tay anh. Cô nhẹ nhàng:

-Xin lỗi anh…Tối nay em sẽ đến chỗ anh uống trà. Anhpha trà mà em thích nha.

-Ừ. Hẹn tối nay.

Khắc Vân và cái dù quen thuộc của anh đã rời khỏi. NhãAn đứng yên, chờ đợi. Chiếc xe bên đường màu đỏ đậu lại trước cổng tòa nhà.

-Chúng ta đi thôi!

…Địa điểm gặp mặt là một nhà hàng khá yên tĩnh. Nhã Anchăm chăm vào thựcđơn, dường như không để ý đến ánh mắt Tần Tường đang chiếuthẳng vàomình.

-Làm ơn…Cho tôi một phần bít tết.

-Tôi cũng vậy. Thêm một chai rượu vang. Cảm ơn!

Bữa ăn dưới ánh nến, thoạt trông thật lãng mạn. Nhưngcả hai đều im lặng cho đến khi Tần Tường lên tiếng:

-Em không có gì nói với tôi sao?

-Không có gì. À, chắc tôi quên. Cảm ơn anh đã mời tôibữa ăn này.

-Ngoài ra…

-Anh hình như mới là người có điều muốn nói. Anh nóiđi, tôi nghe mà.

Tần Tường không biết, tự lúc nào cô gái nhỏ này đã trởthành một sức hút với mình như thế. Tưởng như chỉ là một hương vị mới mẻ bước đầu, sau mộtthời gian sẽ quên lãng khi bên anh có bao nhiêu cô gái, chỉ cần TầnTườngmỉm cười là sẽ lao vào vòng tay của anh ngay.

-Em lạnh lùng như thế, có phải cũng là một chiến thuậtkhông?

Nhã An không ngạc nhiên vì câu hỏi đó. Cô chợt thấy tộinghiệp Tần Tườngquá! Chắc anh ta cũng phải suy nghĩ nhiều lắm chứ! Đằng sauthái độ hờhững của Nhã An là mục đích gì?

-Anh Tần, anh có rất nhiều bạn gái phải không?

Tần Tường ngẩn ra. Rồi anh cũng gật đầu:

-Vâng!

-Các cô gái ấy có lẽ đối xử với anh rất nhiệt tình?

-Ừm – Tần Tường bắt đầu cảnh giác –Ý em là…

-Họ đều cảm thấy anh là ứng viên tiềm năng có thể làmthay đổi cuộc đời họ. Hoặc họ và anh cùng một thế giới, phù hợp với nhau.

Tần Tường mơ hồ hiểu. Ý của Nhã An là…anh và cô khôngcùng một thế giới. Côsẽ không bao giờ đến gần bên anh, không xem anh là đối tượngcủa mình.

Tim Tần Tường bỗng nhói lên một cái. Anh hụt hẫng…Trongchốc lát, ánh mắtnhìn thẳng và nụ cười nhếch lên của Nhã An cho anh thấy, côkhông dùngchiêu trò để nắm lấy con tim người khác. Cô đang nói…. Rất thật lòng:

-Con người của tôi rất đơn giản. Thứ tôi cần là một cuộcsống yên ổn, mộtngười yêu tôi hơn là tôi yêu anh ấy. Nhìn anh Tần, lòng tôinhiều lúc cảm thấy đau xót. Bên anh, tôi không có cảm giác an toàn. Không hề cócảmgiác an toàn.

Bàn tay Tần Tường vô thức cầmlấy chiếc nĩa trên bàn. Tay anh hơi xiết lại…Cảm giác lo sợ…đúng là lo sợ phút chốc tràn ngập khắp người.

-Anh Tầntheo đuổi tôi không phải vì anh yêu tôi. Anhcảm thấy tôi rất thú vị. Tôi khác người, tôi không như những cô gái vây quanhanh…Nhưng rồi tôi cũngsẽ như họ. Tôi sẽ yêu anh Tần đến nỗi không còn tự chủnhư thế này đượcnữa. Nhân lúc chúng ta còn lý trí, đừng làm nhau lưu luyến nữa, đượckhông anh Tần?

Đối diện Nhã An là một TầnTường cao ngạo. Anh không hềbiết, chỉ cần hình ảnh ngày nào quay trởlại. Một Tần Tường yếu đuối, khao khátyêu thương gục đầu dưới con đườngđông đúc, con tim Nhã An sẽ mềm nhũn…Con ngườithật của anh đó. Nhã An sợ lắm…Sợ mình lạc lối, sợ mình yêu anh đến quên cả lốivề.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!