Tôi đã đi vào tận sâu nhất của căn phòng.
Đường Linh bị trói chặt tay chân ném dưới đất, hai mắt nhắm nghiền.
Lâm Diệu co ro ở một góc, vẻ mặt đờ đẫn.
Lâm Ngọc Kiệt khoác áo choàng đen, ngồi trên chiếc sập tròn phía sau lưng Đường Linh.
Thấy tôi tỉnh táo lại, hắn cũng không vội vàng.
"Quả không hổ là người của Thiên Y Môn. Chỉ tiếc… cô chẳng có thiên phú gì, Trạng Nguyên Cốt không vừa mắt cô."
"Cút mẹ mày đi! Thả bạn tao ra!"
Tôi nóng ruột cứu người, bước một bước về phía trước…
"Rầm!"
Tôi ngã nhào xuống đất.
Lúc này tôi mới phát hiện tứ chi của mình hoàn toàn không nhúc nhích được.
Lâm Ngọc Kiệt khẽ cười.
"Đúng là cuồng vọng. Cô nhìn kỹ dưới chân mình đi."
Trong căn phòng, ánh nến chập chờn.
Cái bóng của tôi… bị chiếu thành ba cái.
Ba cái bóng đó, mỗi cái đều bị một bộ xương khô siết chặt!
Tôi lần theo phần cuối của những bóng xương kia nhìn sang. Chúng đều xuất phát từ dưới chân Lâm Ngọc Kiệt!
Hắn thấy ánh mắt tôi, chậm rãi đứng dậy.
Áo choàng đen rơi xuống.
Lần này, tôi rốt cuộc nhìn rõ bộ Trạng Nguyên Cốt.
Nó bám chặt trên người Lâm Ngọc Kiệt!
Từng chiếc xương sườn bung ra hai bên, giống hệt chân tay của một con rết.
"Ta cũng không ngờ Trương Tiểu Hạo và Hắc Oa lại đều có liên quan đến cô."
Lâm Ngọc Kiệt chậm rãi cử động thân thể, bộ xương cũng chuyển động theo hắn.
"May mà có tổ tiên phù hộ, cô đã mang Đường Linh đến cho chúng ta."
Hắn vươn tay, chậm rãi vuốt dọc thân thể Đường Linh, cuối cùng dừng lại ở bụng cô ấy.
"Lâm Tuyết đã hết cứu rồi. Nhưng Tiểu Diệu vẫn còn một cơ hội. Người bạn này của cô… chúng ta xin nhận."
Tôi điên cuồng giãy giụa. Âm khí trong cơ thể cuồn cuộn dâng lên.
Nhưng bất kể tôi cố thế nào, tôi vẫn như con cá nằm trên thớt, chỉ có thể quẫy đạp vô ích.
"Đừng phí sức nữa. Con người chỉ có tam hồn thất phách. Tam hồn của cô đã bị xương ảnh phong lại, còn muốn động sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!