Chương 4: (Vô Đề)

Mọi người miệng lẩm bẩm khấn vái, từng người một thành kính đến cực điểm.

Tôi từ từ hạ thấp xuống, nghe thấy từng tiếng cầu nguyện vang lên.

"Cầu cho phu quân ta đỗ cao…"

"Cầu cho đứa trẻ trong bụng ta thông minh linh tuệ…"

"Cầu cho nhà họ Lâm đời đời xuất nhân tài!"

Đột nhiên một tiếng chuông vang lên, tôi bị hút mạnh vào trong chính điện…

Ngồi cao trên đài sen không phải thần linh…

Mà là một bộ xương khô!

Trên bộ xương treo một tấm biển, đề ba chữ: "Trạng Nguyên Cốt"!

Mùi hương nhang tan biến, thay vào đó là một mùi tanh hôi xộc thẳng vào mũi.

Vô số tiếng trẻ con khóc ùa vào tai tôi. Tôi không chịu nổi, khẽ nhắm mắt lại một giây.

Khi mở ra, chính điện đã biến mất. Tôi xuất hiện trong một căn phòng ngủ kiểu Nhật.

Bên ngoài cửa gỗ truyền đến giọng của Lâm Ngọc Kiệt: "Lại thất bại rồi! Thằng nhóc này cũng vô dụng như con chị nó!"

"Đừng vội. Chúng ta vẫn còn cơ hội. Tiểu Hạo còn nhỏ, rót thêm một lần nữa cũng được."

Giọng này là của Trầm Vân.

"Chúng ta chưa từng dùng người trưởng thành. Đứa bé họ Trương kia suýt nữa làm nổ bụng Lâm Diệu rồi."

Giọng Lâm Ngọc Kiệt nghe có chút do dự, nhưng hoàn toàn không có lấy nửa phần lo lắng cho đứa trẻ.

"Chính vì chưa từng dùng mới phải thử chứ. Biết đâu đây mới là con đường đúng…"

Giọng Trầm Vân lạnh đến rợn người.

Tôi không ngờ mình lại gặp được những bậc cha mẹ còn súc sinh hơn cả cha mẹ tôi.

Họ hại con của người khác, ngay cả con ruột của mình cũng không hề trân quý.

Ngay sau đó, tôi nghe Trầm Vân nói thêm một câu: "Dù thất bại thì sao? Anh lại tìm người sinh thêm một đứa nữa là được."

Khoảnh khắc ấy, tôi buồn nôn đến muốn ói, cả người run lên.

Bên kia, Lâm Ngọc Kiệt như phát hiện ra điều gì: "Ai?"

Tôi nhìn thấy một cái bóng khổng lồ đổ lên tấm cửa gỗ. Nó giống như một con rết dựng đứng, hai bên thân vươn ra vô số cái chân nhỏ dài!

Đó là thứ gì?

Chắc chắn không phải Lâm Ngọc Kiệt.

Tôi không còn thời gian suy nghĩ nữa.

Chúng tôi sắp bị phát hiện rồi!

Tầm nhìn của tôi đột ngột xoay ra ngoài, xuyên qua hành lang. Cảnh vật xung quanh bắt đầu mờ đi, nhưng tôi có thể cảm nhận rõ ràng phía sau có thứ gì đó đang đuổi theo chúng tôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!