"Á——"
Một tiếng gào thảm thiết vang lên trong đêm Đông Chí, làm cả khu chúng tôi giật mình tỉnh giấc.
Chỉ một lát sau, tiếng bước chân dồn dập kéo đến trước cửa tiệm của tôi, rồi "bốp bốp" gõ mạnh vào cửa phòng.
"Doanh Quân à, mở cửa mau! Vợ thằng Trương ngất rồi, cô xem giúp với!"
Tôi lần mò khoác áo, men theo vách tường ra mở cửa.
Tôi là người mù, mở một tiệm vật lý trị liệu dành cho người khiếm thị.
Tiệm này do bà ngoại truyền lại cho tôi, tên là "Tứ Khối Bán".
Cửa vừa mở, mấy người luống cuống khiêng vào một người phụ nữ, chính là Phương Thục, con dâu nhà họ Trương.
Tôi nghe hơi thở cô ấy dồn dập gấp gáp, tiếng gào thảm vừa rồi chính là của cô ấy.
Động tĩnh lớn như vậy lập tức kéo theo rất nhiều hàng xóm tới xem.
Tôi bảo họ đặt Phương Thục lên giường trị liệu.
Bắt mạch, rồi thăm hơi thở nơi mũi.
May mà chỉ là khí huyết bốc ngược lên tim nên ngất xỉu.
Tôi mở túi châm cứu, định châm vài kim điều hòa khí huyết cho cô ấy, thì nghe mấy người hàng xóm theo vào bàn tán: "Nhà họ Trương rốt cuộc bị sao vậy? Dạo này hình như cứ liên tiếp xảy ra chuyện. Mấy hôm trước tôi còn thấy xe cứu thương chở bà cụ nhà họ đi mà."
"Haiz, còn không phải vì thằng bé Tiểu Hạo sao."
"Tiểu Hạo làm sao? Nó là thiên tài mà, chẳng phải tháng trước vừa đoạt huy chương vàng cuộc thi Toán Olympic gì đó sao?"
"Đừng nhắc nữa. Ông trời đúng là không có mắt… thằng bé đó… nó ngốc rồi!"
Tay tôi đang chuẩn bị hạ kim bỗng khựng lại. Những người đứng xem đồng loạt hít vào một hơi lạnh.
"Sao có thể chứ? Mới dạo trước tôi còn thấy nó mà."
"Nó còn đi bán rau cùng mẹ, hiếu thảo lại nghe lời. Mẹ nó đi phía sau mà bước chân như có gió, tự hào lắm!"
Rất nhiều người không tin nổi.
Tiền đồ của Trương Tiểu Hạo trong khu chúng tôi gần như ai cũng biết.
Từ năm ngoái, nó liên tục tham gia các cuộc thi Toán Olympic, cúp, giấy khen, tiền thưởng mang về lần sau nhiều hơn lần trước.
Điều khiến người ta kinh ngạc là nó chưa từng học thêm một buổi nào. Thiên phú toán học của nó là do giáo viên ở trường phát hiện ra.
Cuốn sách bài tập Toán Olympic đầu tiên, chính là do thầy giáo tặng cho nó.
"Chỉ mấy ngày nay mới xảy ra chuyện, chẳng ai biết nguyên nhân là gì. Vào viện mấy lần rồi mà vẫn không tra ra não có vấn đề gì."
Một người đàn ông vừa khiêng Phương Thục vào tiếp lời: "Lúc nãy mọi người không thấy đâu. Tối hôm khuya, thằng bé tr*n tr**ng chạy ra ngoài."
"Cha mẹ nó đuổi theo phía sau, nó chạy phía trước vừa chạy vừa tè, ai nói cũng không nghe. Nhìn vậy thì đúng là ngốc thật rồi."
Những lời ấy khiến tim mọi người như bị bóp nghẹt, còn tay tôi cầm kim cũng khẽ run.
"Bảo sao Phương Thục lại bị kích động đến vậy. Một đứa trẻ ưu tú như thế… đổi lại là ai mà chịu nổi chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!