Chương 5: (Vô Đề)

Đêm xuống, Phùng Doanh Quân, kẻ ban sáng còn lớn tiếng tuyên bố sẽ bắt Quỷ Vương, đột nhiên biến mất.

Người nhà họ Cố chờ suốt nửa đêm, không đợi được tin tức.

Tô Vũ cười nhạt: "E là biết không làm nổi, nên lén chạy rồi. Năm đó cô ta bắt được Quỷ Vương, chỉ là ăn may."

Mấy người khác trong nhà họ Cố hoang mang: "Phùng Doanh Quân chạy rồi, chúng ta phải làm sao? Sư Tĩnh Thu còn ở trong cố cư, tối nay chẳng lẽ lại giết người?"

Cố Kính Lễ không đáp ngay, chỉ quay sang nhìn Cố Kính Tín: "Người của ngũ đệ mang tới đâu? Có bắt được Sư Tĩnh Thu không?"

Cố Kính Tín khẽ lắc đầu: "Đạo hạnh của bạn tôi còn nông cạn, đối phó Quỷ Vương e là chưa đủ."

Cố Kính Lễ thở dài, ánh mắt phức tạp nhìn Tô Vũ: "Tiểu Vũ, lần này, vận mệnh nhà họ Cố giao cả cho cậu."

Trong đám người, Cố Tu Viễn im lặng, không nói một lời.

Ba người áo đen mà Tô Vũ dẫn theo bước ra sân.

Lần này họ vén tóc mái lên, lộ ra giữa trán hoa cúc đen xoắn vặn, sáng rực như mực tà.

Giữa sân, họ bày thần đàn, khiêng ra một pho tượng quỷ thần phủ vải đỏ. Xung quanh rải đầy cánh hoa cúc, trên đàn bày rượu cúc, đèn cúc, hương cúc… Mùi cúc nồng nặc đến mức ngột ngạt muốn ói.

Ba người bắt đầu đốt lửa, vừa nhảy múa vừa tụng chú, động tác kỳ quái, giọng niệm kéo dài the thé, âm điệu lặp, khô và méo như băng cassette bị nhai.

Nghe lâu, đầu óc người xem cũng mơ màng, hồn phách như bị hút.

Bất chợt… tiếng hát kịch "y y nha nha" lại vang lên!

Âm thanh mỗi lúc một gần, khô khốc và lạc nhịp.

Ánh lửa lập lòe, bóng áo đỏ hiện ra ở góc tường tối, đôi tay rũ dài, tà váy phất phơ, chính là Sư Tĩnh Thu!

Tiếng gào năm xưa dường như lại vọng về, khiến người nhà họ Cố run rẩy, nỗi sợ từng bị chôn sâu tám năm nay nay bị gọi dậy.

Ngay cả Cố Kính Lễ và Cố Kính Tín, hai người luôn tỏ ra bình tĩnh, lúc này cũng bất giác lùi lại.

Tô Vũ bước lên, cùng ba người áo đen nhảy múa điên cuồng quanh thần đàn.

Càng nhảy, bóng áo đỏ càng vặn vẹo, thân hình như đang bị kéo căng.

Bất ngờ, pho tượng phủ vải đỏ chuyển động!

Dưới lớp vải, một bàn tay khô vàng từ từ thò ra, ngón tay chỉ thẳng về phía bóng áo đỏ.

Tiếng hát đột nhiên vỡ thành tiếng khóc, rền rĩ như xé vải!

Người nhà họ Cố th* d*c, tưởng đâu bóng ấy đã bị pho tượng hút vào.

Nhưng ngọn lửa trong sân đột nhiên bùng lớn, Tô Vũ né không kịp, bị lửa l**m cháy góc áo, hoảng loạn nhảy sang bên, suýt bị người hầu cầm bình chữa cháy xịt trúng mặt.

Chưa kịp bình tâm, bóng đỏ vốn đang bị hút vào tượng đột nhiên giật mạnh!

Ba người áo đen khựng lại, rồi rối rít niệm chú.

Nhưng quá muộn. Bóng áo đỏ rít lên một tiếng chói tai, lao thẳng về phía họ!

Đến gần, mọi người mới nhận ra, đó không phải Sư Tĩnh Thu!

Cô ta mặc áo choàng đỏ, chứ không phải áo cưới đỏ, da thịt rữa loét, mặt không còn nguyên vẹn, rõ ràng là một nữ lệ quỷ khác bị mượn xác giả dạng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!