Văn Gia Chí nghe thấy động tĩnh, từ trên ghế sô pha đứng dậy đi tới.
Mạc Thấm đang thay dép ở cửa, quay đầu nhìn anh: "Lúc anh tới không bị ai phát hiện đấy chứ?"
"Không."
Mạc Thấm nghĩ thấy cũng đúng, anh là người bình thường, paparazzi sẽ không để ý tới, cô cũng không nổi tiếng đến vậy.
Mang dép lê đi vào, Mạc Thấm nhìn thấy một chiếc vali bên cạnh ghế sô pha, hình như là chiếc Văn Gia Chí đã dùng khi chuyển đến căn hộ của cô trước đây.
"Anh còn mang hết cả hành lý tới hả?" Cô kinh ngạc quay đầu lại, lúc này mới chú ý tới Văn Gia Chí đang mặc đồ ngủ, hai người cách nhau rất gần, cô có thể ngửi thấy hương thơm nhẹ nhàng dễ chịu trên người anh, là mùi thơm của sữa tắm cô để lại trong khách sạn.
Anh thậm chí còn tắm luôn rồi.
Đối mặt với ngữ khí chất vấn của Mạc Thấm, Văn Gia Chí cũng không biết mình đã làm sai cái gì: "Em đưa thẻ phòng cho anh, không phải là muốn cho anh chuyển tới đây sao?"
"Em không có ý bảo anh chuyển tới đây, đưa thẻ phòng chỉ là để anh thuận tiện lúc não cũng có thể sang thăm em thôi."
"Vậy thì anh trực tiếp ở lại chỗ này, mỗi ngày đều có thể tới gặp em, như vậy chẳng phải tốt hơn sao?"
Vẻ mặt của anh coi như lẽ đương nhiên, Mạc Thấm nhất thời cũng không biết nên nói gì cho phải.
Trầm mặc hồi lâu, cô nhỏ giọng nói: "Hình như em còn chưa nói rõ ràng rằng hiện tại anh là bạn trai em, làm sao có thể ngủ chung được?"
"Anh có thể không ngủ trên giường, chỉ cần em cho anh ở lại đây là được."
Mạc Thấm liếc nhìn chiếc ghế sô pha còn nhỏ hơn chiếc trong căn hộ của cô, có chút không đành lòng, nếu anh cứ không ngủ ngon mãi thì sẽ ảnh hưởng đến công việc mất?
Nhiều lần do dự muốn nói lại thôi, cuối cùng Mạc Thấm cũng không thể nào bảo anh ngủ trên giường được, chỉ hơi bực bội lẩm bẩm một câu: "Thôi quên đi, anh thích ngủ ở đâu thì ngủ."
"Em đi tắm đây." Cô vừa nói vừa lục lọi bộ đồ ngủ ôm vào phòng tắm.
Sau khi tắm xong đi ra, nhìn thấy Văn Gia Chí vẫn ngồi trên sô pha, Mạc Thấm trực tiếp đi tới nằm xuống giường.
Bộ phim của cô được công chiếu vào tối nay, Mạc Thấm ngượng ngùng xem bộ phim của chính mình, cảm thấy vô cùng xấu hổ, nhưng vẫn tràn đầy kỳ vọng về ấn tượng của mọi người sau khi xem xong.
Cô kéo chăn tới cầm điện thoại lên, thấy trên hot search có một topic nên bấm vào xem thử.
Cô đang chăm chú xem, Văn Gia Chí chẳng biết đã đi tới từ lúc nào, ân cần hỏi cô: "Buổi chiều quay phim cảm thấy thế nào, lưng có đau không?"
Mạc Thấm: "Không sao, đạo diễn nói gần đây sẽ không quay cảnh đánh nhau, em có thể nghỉ ngơi một chút."
"Vậy thì tốt rồi, nhưng em vẫn cần chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn." Văn Gia Chí ngồi xuống mép giường, "Anh xoa bóp giúp em nhé?"
Trước kia ở căn hộ, mỗi ngày Văn Gia Chí đều xoa bóp chườm nóng cho cô.
Chính bởi vì có anh tận tâm chăm sóc, Mạc Thấm mới cảm thấy mình có thể khôi phục nhanh như vậy, cũng rất hưởng thụ sự chăm sóc của anh.
"Được." Cô cũng không ngại ngùng, thay đổi tư thế nằm trên giường.
Lực đạo giữa các ngón tay của người đàn ông vừa phải, Mạc Thấm lướt điện thoại, toàn thân chậm rãi thả lỏng, sau đó không nhịn được phát ra một tiếng hừ nhẹ, thanh âm mềm mại, tinh tế, chọc cho lòng người ngứa ngáy.
Chớp mắt một cái, Mạc Thấm cảm giác lực đạo bên hông ngừng lại.
Lúc trước đều xoa bóp rất lâu, bây giờ vừa mới bắt đầu mà, Mạc Thấm khó hiểu quay đầu: "Sao lại dừng?"
Văn Gia Chí chống một tay bên giường, thân trên nghiêng về phía trước, gương mặt tuấn tú kia áp sát vào người cô, dừng lại cách cô gần trong gang tấc.
Mạc Thấm cảm thấy chỉ cần gần thêm chút nữa, chóp mũi của cả hai có thể đụng nhau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!