Chương 49: Anh chỉ thương em

Hai người đang nói chuyện thì người giúp việc đi tới mời vào ăn cơm trưa, chủ đề này tạm thời bị gác lại.

Sau bữa trưa, hai người ra khỏi biệt thự, đi dạo trên con đường yên tĩnh vòng quanh trong khu biệt thự thì mới đề cập lại đến vấn đề này.

Sau khi Giản Quý Bạch liên hôn với Mộ gia, một lần nữa đoạt lại được tập đoàn Giản Trì, nhưng lúc đó nền tảng của anh còn chưa vững chắc, vẫn có rất nhiều người nhăm nhe kéo anh xuống khỏi vị trí đó.

Mặc dù Giản Chước Bạch đang học cấp ba, nhưng trong tay anh cũng sở hữu cổ phần của Tập đoàn Giản Trì, hơn nữa trong quá trình đi học anh đã từng cho Giản Quý Bạch lời khuyên về các dự án, thành quả rất đáng nể.

Mấy vị giám đốc lo lắng chờ tới khi Giản Chước Bạch trưởng thành sẽ liên thủ với Giản Quý Bạch, đám người bọn họ lại không còn tiếng nói. Vì thế liền muốn thừa dịp này chặt đứt hai cánh chim đang không liền cành của hai anh em.

Sau vụ tai nạn xe đó, những người trong xe tải đã bị mấy giám đốc tập đoàn mua chuộc, làm ầm ĩ lên, nói rằng Giản Chước Bạch chạy xe motor quá tốc độ trên đường, hung hăng lao về phía trước khiến chiếc xe tải mất lái, có hai người trên xe bị thương nặng đang nằm cấp cứu tại bệnh viện.

Chiếc xe tải có ý đồ bắt cóc hôm đó lại đi đường cũ, không có người theo dõi, mặc dù Giản Chước Bạch nghe được bọn họ có mưu đồ gây bất lợi cho Hề Mạn nhưng lại không có chứng cứ.

Những người qua đường chỉ thấy anh phóng xe motor đuổi theo chiếc xe tải, rồi bất ngờ ngã ra khiến chiếc xe mất lái.

Một đám người mỗi ngày đều cầm biểu ngữ kéo nhau tới tập đoàn làm loạn, yêu cầu một lời giải thích.

Các giám đốc tập đoàn chỉ trích anh rằng với tư cách là một cổ đông mà lại có hành vi sai trái, coi thường uy tín của công ty, mượn ngòi bút làm vũ khí để lên án anh, đồng thời yêu cầu anh từ bỏ một phần vốn sở hữu của mình, trong tương lai không được tham gia vào hoạt động kinh doanh của tập đoàn nữa.

Thậm chí bọn họ còn hối lộ các phóng viên của các trang tin tức lớn, có ý định công khai tung tin này ra dư luận.

Cậu ấm nhà giàu phóng motor tạt trước đầu xe tải khiến công nhân bình thường trong xe bị thương, chỉ cần điều hướng dư luận, Giản Chước Bạch sẽ trở thành mục tiêu bị mọi người chỉ trích và lên án.

Sẽ chẳng ai biết được cuộc tranh giành quyền lực đằng sau vụ việc, càng đừng nói đến việc tìm kiếm chân tướng sự thật.

Cuối cùng dưới áp lực, Giản Quý Bạch đã bịt kín những tin tức kia, ngay trong đêm đưa Giản Chước Bạch xuất ngoại, tạm thời rời khỏi tầm ngắm của đám người kia.

Bọn họ cho rằng anh còn trẻ không có kinh nghiệm, nếu đột nhiên bị giáng một trận đòn đả kích như vậy, lại hốt hoảng vội vàng ra nước ngoài, nhất định từ đó về sau anh sẽ không gượng dậy nổi.

Lại không nghĩ rằng, ngược lại, Giản Chước Bạch càng bị ngăn cản thì càng hăng máu hơn.

Cũng bắt đầu từ đó, Giản Chước Bạch hoàn toàn nhìn rõ thực tế.

Trên đời này, không phải bạn cứ muốn năm tháng yên ổn là có thể đạt được thứ mình cầu, anh và anh trai không cha không mẹ, hơn nữa phải gánh vác đại nghiệp của gia tộc, lại càng khó đi.

Trước quyền lực và lợi ích, sẽ luôn có những kẻ bị lòng tham chi phối, sẽ làm mọi cách, không từ thủ đoạn.

Đám người đó ở lại Giản Trì sớm muộn gì cũng là tai họa, anh nhất định phải làm cho mình mạnh mẽ hơn, chà đạp bọn họ hoàn toàn mới có thể thực sự thở phào.

Vì vậy sau khi ra nước ngoài, anh càng chăm chỉ nỗ lực hơn trước, học hành và sự nghiệp song hành, lấy được bằng cử nhân và thạc sĩ, đồng thời khai phá thị trường mới ở châu Âu, bộc lộ tài năng trong giới tài chính và có được chỗ đứng.

Cũng chính bởi vì anh quá ưu tú nên sau khi về nước, đám người kia đột nhiên thay đổi thái độ, a dua nịnh hót, nịnh nọt lấy lòng anh.

Hề Mạn nghe xong, cuối cùng cũng hiểu được tại sao khi Giản Chước Bạch vừa về nước thì ban lãnh đạo cấp cao của tập đoàn có sự rung chuyển, mấy vị giám đốc lần lượt rời đi, một số thì nghỉ hưu, một số thì từ chức.

Khoảng thời gian vừa mới bị đưa ra nước ngoài đó, chắc hẳn anh đã phải trải qua một giai đoạn rất khó khăn, nhưng cô lại hoàn toàn không biết gì về chuyện này.

Đáy lòng Hề Mạn nảy sinh mấy phần tự trách: "Năm đó anh xảy ra chuyện lớn như vậy đều là do em."

Giản Chước Bạch nắm tay cô đi đến đình bát giác bên hồ, anh ngồi xuống băng ghế dài, tự nhiên kéo Hề Mạn ngồi vào lòng mình.

Vòng tay qua eo cô, người đàn ông thở dài: "Vẫn luôn không nói cho em việc này là vì sợ em sẽ nghĩ như vậy."

"Hề Hề, đừng chuyện gì cũng tự ôm hết lên người mình." Ngón trỏ thon dài của Giản Chước Bạch quấn lấy lọn tóc đen buông xõa của cô hai vòng, dịu dàng vuốt ve, nhẹ giọng nói, "Chuyện này không liên quan gì đến em, cho dù không có em, cuối cùng bọn họ cũng vẫn sẽ tìm cơ hội khác để gây khó dễ cho anh."

Hề Mạn nhướng mi: "Bồi thường như thế nào?"

Giản Chước Bạch ghé sát vào tai cô, thấp giọng nói: "Tối nay em hôn anh đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!