Chương 48: Có anh che chở

Sau khi Điềm Điềm ngủ thiếp đi, cô bé bị đánh thức do bị buồn tè, vừa mở mắt ra đã vội vàng đi vệ sinh.

Trở lại Thủy Minh Loan, cô bé đã quen thuộc với phòng riêng của mình, mơ mơ màng màng tự đứng dậy, đôi mắt lim dim ngái ngủ mở he hé, lảo đảo chạy tới cửa phòng tắm.

Sau khi ra ngoài, cô nhóc lại trèo lên giường, khi nằm xuống còn cúi đầu nhìn ga trải giường.

May quá, không tè dầm, cô nhóc thở phào nhẹ nhõm.

Nhớ đến tối hôm qua đã làm bẩn ga trải giường của chú thím, cô nhóc liền cảm thấy mất mặt.

Cô bé sắp vào tiểu học rồi, rõ ràng đã rất lâu không tè dầm, thế mà mới ngủ với chú thím một đêm đã xảy ra vấn đề.

May mà chú thím nói sẽ giúp cô bé giữ bí mật, nếu không nếu để những bạn nhỏ ở trường mẫu giáo phát hiện ra, các bạn ấy nhất định sẽ cười nhạo cô nhóc cho xem.

Điềm Điềm buồn ngủ ngáp một cái, rồi lại chìm vào giấc ngủ sâu.

Thời tiết sau mùa hè thật thất thường và khó lường.

Nửa giờ trước, nửa vầng trăng sáng còn ló ra khỏi mây, thế mà lúc này lại bị mây đen bao phủ.

Mây đen chồng chất ngày càng nhiều, gió thổi phất qua ngọn cây, sau đó đổ một cơn mưa nhẹ tí ta tí tách.

Rốt cuộc sau hai ngày nghỉ ngơi dưỡng sức, Giản Chước Bạch đã từ trong từng tiếng khóc lóc cầu xin của Hề Mạn mà chứng minh được thân thể khoẻ mạnh, năng lực siêu phàm của mình.

Anh không chỉ tự đồng tình với bản thân mà còn nhất định ép Hề Mạn phải khen mình lợi hại, sau đó giữa từng lời khen ngợi mang theo tiếng khóc thút thít của vợ lại dần dần đánh mất mình, như một con trâu nước không biết mệt, hận không thể bứt da trâu cưỡi gió mà bay lên trời.

Hề Mạn chưa từng thấy người nào phóng túng như anh, dường như giống với Thằn Lằn khi cuối cùng cũng phá vỡ được một loại xiềng xích nào đó, sau khi nghẹn ở nhà một thời gian dài, rốt cuộc cũng có thể chạy ra ngoài để vui đùa, vô cùng liều mạng.

Nhưng Thằn Lằn ở nhà dù sao cũng chỉ là một con chó con, chỉ lớn như vậy, sức lực cũng có hạn, Hề Mạn kéo dây xích vẫn có thể điều khiển được nó. Nhưng con chó lớn trên người cô thì khác, mọi phương diện đều rất lớn, sức lực cũng quá chênh lệch, cô thực sự không địch nổi, còn phải chống đỡ đến không thoải mái, cuối cùng chỉ có thể bị ức hiếp.

Editor: quattutuquat

—————

Ngày hôm sau Điềm Điềm vẫn dậy từ rất sớm, bảo mẫu biết đồng hồ sinh học của cô bé, sớm đã chăm sóc cô bé thức dậy đi đánh răng rửa mặt.

Trong bữa sáng chỉ có một mình Điềm Điềm, Hề Mạn và Giản Chước Bạch đều chưa dậy.

Điềm Điềm ăn sủi cảo tôm trứng, ngẩng đầu nhìn lên lầu, hỏi bảo mẫu: "Khi nào thì chú thím dậy thế ạ?"

Bảo mẫu múc cho cô bé một bát canh đậu hũ sườn non: "Chú thím của con làm việc vất vả một tuần, cuối tuần rất hiếm khi mới được nghỉ ngơi, có thể sẽ dậy muộn. Sau khi ăn xong Điềm Điềm chơi với Thằn Lằn trước có được không nào?"

Điềm Điềm ngoan ngoãn gật đầu, nghĩ đến trước đó ba mẹ cứ đến cuối tuần cũng đều không chịu rời giường, có đôi khi cô bé tới gõ cửa, ba chậm rãi mở cửa nhưng không nói gì, còn trách cô bé quấy rầy mẹ nghỉ ngơi.

Tại sao mọi người lại đều như vậy thế nhỉ.

Điềm Điềm húp một ngụm canh, thở dài: "Con đi nhà trẻ cũng vất vả lắm, mà vẫn có thể dậy sớm như vậy. Người lớn thật sự quá lười biếng mà, còn yếu ớt hơn con nữa."

Bảo mẫu buồn cười, xoa đầu cô bé: "Đúng rồi, Điềm Điềm của chúng ta là chăm chỉ nhất."

Trên tầng, lúc Hề Mạn tỉnh dậy thì thân thể hơi đau nhức.

Cô nhớ tới lúc trước khi cùng Thẩm Tịch Dao đến tiệm dưỡng sinh để mát xa, sau khi được nhân viên trị liệu lành nghề xoa bóp, cảm giác đau nhức, yếu ớt vô lực nhưng toàn thân lại thư thái thoải mái.

Lại nói, đã rất lâu rồi cô không cùng Thẩm Tịch Dao đi mát xa.

Hai ngày trước Thẩm Tịch Dao đã rủ cô, nhưng cô bận công việc quá nên không đi.

Không ngờ làm loại chuyện này lại cũng có cảm giác như mát xa vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!