Ra khỏi thư viện, Hề Mạn dẫn Giản Chước Bạch đến nhà ăn trường đại học A ăn cơm.
Cuối tuần mọi người đi ăn vào những thời điểm khác nhau, lúc này không có nhiều người trong nhà ăn.
"Chúng ta ăn gì?" Giản Chước Bạch hỏi cô.
Tay Hề Mạn được anh nắm, nhìn xung quanh: "Sau khi tốt nghiệp, đây là lần đầu tiên em đến đây, hình như đã thay đổi rất nhiều. Không biết món em thích trước kia có còn hay không."
Nhà ăn rõ ràng đã được sửa sang lại, so với lúc cô còn học thì tươi mới sáng sủa hơn, phía trên đỉnh đầu treo một chiếc đèn chùm hình con cá, không khí tràn ngập cảm giác thanh xuân.
Cô vội vàng nhìn một chỗ, đôi mắt trong veo sáng lên, lắc lắc cánh tay Giản Chước Bạch: "Chúng ta đi ăn bún chua cay đó đi, trước kia một tuần em phải ăn ít nhất hai ba lần, mùi vị rất ngon đấy!"
Cửa sổ của tiệm này nằm trong góc, nhưng kinh doanh rất phát đạt, có mấy sinh viên đang chờ.
Hề Mạn đăng ký dùng bữa và lấy phiếu số, cô và Giản Chước Bạch tự giác xếp hàng ở cuối hàng.
Giản Chước Bạch vẫn luôn nắm tay cô, hai người đắm mình trong môi trường đại học, trong thoáng chốc dường như đã trở lại thời sinh viên.
Anh cúi đầu nhìn Hề Mạn bên cạnh, cô đang nghịch phiếu số trong tay, mắt hạnh tròn xoe mong đợi nhìn động tĩnh bên trong cửa sổ, giống như một chú mèo nhỏ rất đói ăn.
Giản Chước Bạch nhịn không được, hơi cong ngón trỏ, gãi nhẹ chóp mũi của cô, giọng điệu lười biếng: "Sao em lại mê bún như vậy, cấp ba thích bún ốc, đại học thích bún chua cay."
"Vì bún rất ngon mà." Chóp mũi Hề Mạn bị anh gãi có chút ngứa ngáy, cô đưa tay lên xoa xoa, cảm thấy ánh mắt của các bạn học xung quanh thỉnh thoảng nhìn về phía hai người, cô lập tức có chút ngượng ngùng.
Ngày càng có nhiều cô gái xếp hàng mua bún chua cay của tiệm này, chắc chắn là do khuôn mặt của Giản Chước Bạch quá phô trương nên mới thu hút nhiều sự chú ý như vậy.
Trong trường đại học tuỳ ý cũng có thể nhìn thấy được các cặp đôi thân mật ở khắp nơi, trước kia Hề Mạn cũng đã gặp nhiều rồi, song khi đó, cô thường có một mình, thỉnh thoảng trong lòng cô lại nghĩ, tự hỏi liệu Giản Chước Bạch có bạn gái ở Đức hay không, liệu anh có đối xử với người khác như từng đối xử với cô hay không?
Anh rực rỡ chói mắt như vậy, chỉ cần anh sẵn sàng chủ động, chắc chắn không cô gái nào có thể cưỡng lại sức hấp dẫn của anh.
Chỉ có cô là ngu ngốc nhất, không quý trọng tấm lòng của anh.
May mắn vận mệnh của cô khá tốt, người đàn ông này lại xuất hiện một lần nữa và ở bên cô.
Cho dù thời gian có trôi qua bao lâu đi chăng nữa, anh vẫn kiên định với tình yêu thuần khiết thuở ban đầu, anh tự cao tự đại, nhưng trong mắt lại chỉ có cô.
Hơn nữa bọn họ không phải là cặp đôi bình thường, họ đã kết hôn rồi.
Hề Mạn đột nhiên cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Cô giật giật góc áo Giản Chước Bạch, khi người đàn ông rũ mắt nhìn, cô nói: "Anh cúi đầu xuống, lại gần em một chút."
Giản Chước Bạch cho rằng cô có điều gì muốn thì thầm, liền cúi đầu dựa vào gần hơn.
Ngay sau đó, đôi môi mềm mại của cô lướt qua, hôn anh thật nhanh, lại nhanh chóng đứng thẳng dậy, nhìn ngó xung quanh, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Cảm giác mềm mại khi nụ hôn của cô rơi xuống vẫn còn lưu lại trên môi, Giản Chước Bạch hơi ngạc nhiên, sau đó lại thấy kinh hỉ, nhướng mày có chút không thể tin được: "Có ý gì?"
"Không có ý gì cả." Cô chớp chớp đôi mi dày cong vút, đồng tử lóe lên mấy phần linh động hoạt bát, cười rạng rỡ, "Chỉ là em đột nhiên rất muốn hôn anh một cái ở nơi công cộng, tuyên bố chủ quyền."
Hàng mày Giản Chước Bạch giãn ra, còn chưa kịp nói tiếp thì đã đến lượt bọn họ nhận cơm.
Hề Mạn đưa phiếu số, Giản Chước Bạch bưng hai bát bún chua cay ngồi xuống vị trí gần đó.
Hề Mạn bỗng nhiên nói: "Em muốn uống nước trái cây."
Vừa mới xếp hàng một hồi, cô cũng không muốn chạy đi chạy lại nữa, chỉ vào quầy đồ uống cách đó không xa, "Ở đó có bán."
Ý định nhờ anh đi mua rất rõ ràng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!