Chương 4: Cô muốn tìm tôi

Thấy cô không cần nghĩ đã trả lời, Thẩm Tịch Dao bất đắc dĩ lắc đầu: "Được rồi, người tình trong mắt hóa Tây Thi, đáng lẽ em không nên hỏi chị mà."

Thẩm Tịch Dao lại nhìn hai người bọn họ, ngón trỏ chọc chọc cằm, phân tích: "Em không nghĩ như vậy, bọn họ căn bản không giống nhau, cũng không thể so sánh được. Anh trai em ôn tồn lễ độ, quân tử đoan chính, ngoại hình rất thu hút phái nữ. Về phần Giản Chước Bạch kia thì——"

Cô nàng suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Khí chất của anh ấy mạnh mẽ sắc bén hơn, lạnh lùng nham hiểm, ánh mắt hung ác. Cho dù có thích khuôn mặt của anh ấy cũng không ai dám dễ dàng tiếp cận đâu. Nhưng theo kinh nghiệm của em, loại tính cách này không phải là đối với ai cũng đều lãnh đạm đâu, ví dụ như đối đãi với người mình thích nhất định phải nhiệt tình như lửa, nếu không sẽ không làm được cái chuyện theo đuổi người khác ròng rã hai năm đâu."

Hề Mạn quay đầu lại nhìn cô, trong mắt lộ ra vẻ bất đắc dĩ: "Em hiểu quá vậy?"

"Đương nhiên." Thẩm Tịch Dao ngạo mạn hếch cằm, "Em xem phim truyền hình đọc tiểu thuyết ngôn tình nhiều năm như vậy không phải vô dụng đâu!"

Thẩm Ôn dường như nói rất nhiều, nhưng Giản Chước Bạch chỉ thỉnh thoảng đáp lại vài câu, vẫn chẳng mấy thân thiện như cũ.

Ánh mắt Thẩm Tịch Dao tràn đầy hiếu kỳ: "Bình thường anh trai em ít nói lắm mà, ảnh đang nói gì với Giản Chước Bạch vậy nhỉ? Sao đột nhiên lại nói nhiều thế."

Thẩm Ôn và Giản Chước Bạch không cùng lứa tuổi, trước đây bọn họ cũng không có giao điểm chung nào cả. Trong cuộc sống riêng tư, Thẩm Ôn cũng không phải là người nói nhiều.

Hề Mạn phỏng đoán: "Hẳn là chuyện làm ăn."

"Nói đến đây em mới sực nhớ ra!" Thẩm Tịch Dao kích động nói: "Ban ngày em mới tra trên mạng được, Giản Chước Bạch này ở nước ngoài rất lợi hại luôn. Trong hai năm qua, anh ấy đã tiếp quản các doanh nghiệp ở Châu Âu của Tập đoàn Giản Trì, phát triển mạnh mẽ mảng y tế. Anh ấy là ông chủ đứng sau nhiều bệnh viện tư nhân nổi tiếng đấy. "

"Nửa đầu năm nay, anh ấy còn được mời tham gia một cuộc họp giao lưu ngành y tế, hình như dưới trướng anh ấy có một đội ngũ đang nghiên cứu một loại thiết bị y tế mới, chính là máy điều trị sàng lọc ung thư giai đoạn đầu có độ chính xác cao hơn..."

Thẩm Tịch Dao vừa giới thiệu, thuận tiện mở điện thoại lên, tìm được một đoạn video thuyết trình đã tải xuống từ trên mạng trước đó: "Chính là cái này nè."

Video mở ra, Giản Chước Bạch mặc âu phục, đi giày da đứng trên sân khấu, khán giả bên dưới đều là những người thành đạt, anh thong dong không vội, bình tĩnh nói vào micro.

Dáng vẻ này là khí phách hăng hái mà Hề Mạn đã lâu không thấy.

Khán giả chăm chú lắng nghe, sau đó kết thúc bằng một tràng pháo tay nồng nhiệt, tất cả đều biểu dương cho thấy sự xuất sắc của anh.

Chỉ cần anh sẵn lòng, vốn dĩ anh đã rất ưu tú.

Hề Mạn chưa bao giờ phủ nhận điều này.

Giản Chước Bạch thời đi học có thành tích học tập của rất xuất chúng, giành được vô số danh hiệu Olympic Toán học. Anh là học sinh cưng trong mắt giáo viên, là học thần trong mắt học sinh trong trường.

Mãi đến năm lớp 9, ba mẹ Giản qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi, nội bộ tập đoàn Giản Trì rơi vào hỗn loạn, sau một thời gian tinh thần sa sút, anh dần trở nên học chả hay, cày chả biết*.

*Học chả hay, cày chả biết (Nguyên gốc: ): Thành ngữ ý chỉ dốt nát; kém cỏi; vô học; học chả hay, cày chả biết; viết không hay, nắm cày không thạo; bất tài; văn dốt vũ dát (không có học vấn thì không có phương pháp tốt; không học hành để có tri thức thì sẽ không biết cách, không có phương pháp làm việc và không biết cách ứng xử ở đời).

Anh có gia cảnh tốt, ngoại hình đẹp, chơi bóng rổ còn rất cừ. Thời trung học, anh vẫn luôn nổi bật trong trường, trong tối ngoài sáng đều có rất nhiều cô gái ngưỡng mộ anh.

Nhưng vì nếu không cúp học thì cũng ngủ gật trong giờ nên thành tích của anh ngày càng tụt dốc, cuối cùng thê thảm đến mức không nỡ nhìn.

Mọi người đều vì thế mà thổn thức, cảm thấy đáng tiếc cho một tài năng như vậy.

Nhưng anh lại giống như một người không có gì để làm, nên ăn thì ăn, nên ngủ thì ngủ, trước nay chưa từng quan tâm đến ánh mắt của người khác.

Mãi cho đến học kỳ 2 của lớp 11, không hiểu sao cuối cùng anh cũng nghĩ thông suốt, bỗng nhiên điên cuồng phấn đấu, điểm số tăng vọt nhanh chóng khiến các bạn học và giáo viên trong lớp đều kinh ngạc.

Đó cũng là lúc Hề Mạn mới phát hiện, người như anh, muốn làm chuyện gì đều có thể làm rất tốt.

Chỉ cần anh muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể trở lại tầng mây trên cao nhìn xuống mọi người, dễ như trở bàn tay.

Vì anh vốn dĩ đã là kẻ đứng trên tầng mây rồi.

"Sao chị lại ngẩn người ra thế?" Thẩm Tịch Dao vươn tay quơ quơ trước mắt cô.

Hề Mạn hoàn hồn, video bài phát biểu trong điện thoại vẫn đang tua, cô nhấn nút thoát ra: "Không có gì, nhiều từ ngữ chuyên ngành quá, chị nghe không hiểu nên phản ứng hơi chậm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!