Chương 35: Anh dạy em đi?

Sau khi nhìn thấy Hề Mạn ở sân bay, suốt quãng đường về Thẩm Ôn cực kỳ im lặng, Tiết Thu Nghiên nói chuyện với anh ta, nhưng anh ta rõ ràng là lơ đãng, phải một lúc lâu sau mới đáp lại một câu.

Tiết Thu Nghiên cảm nhận rõ ràng sự thất thố của anh ta, tay siết chặt vô lăng, không nói gì thêm nữa.

Xe lái vào biệt thự Thủy Minh Loan, Thẩm Ôn nhìn cô ta: "Làm phiền em rồi, về nghỉ ngơi sớm đi."

Tiết Thu Nghiên trực tiếp tắt động cơ xe: "Khó khăn lắm mới chờ được anh trở về, em đã đợi anh ở sân bay rất lâu, anh không thể mời em vào ngồi một lúc sao?"

Thấy Thẩm Ôn không nói lời nào, trong lời nói của cô ta mang theo vẻ làm nũng, "Đã giờ này rồi, đến giờ ăn trưa rồi đúng không?"

Thấy Thẩm Ôn không từ chối, Tiết Thu Nghiên xuống xe.

Đến hành lang gần cửa ra vào, Thẩm Ôn thay dép lê, nói với cô ta: "Ở nhà không có dư dép, em không cần đổi đâu."

Tiết Thu Nghiên cũng không thèm để ý, giẫm giày cao gót đi vào.

Dì Mạc nghe thấy động tĩnh liền từ trong bếp đi ra, khi nhìn thấy người phụ nữ bên cạnh Thẩm Ôn thì sững người một chút, lễ phép cười nói: "Cậu chủ đã về rồi."

Thẩm Ôn khẽ gật đầu: "Đây là cô Tiết, bữa trưa thêm một bộ bát đũa nhé."

Dì Mạc đáp lại, chào Tiết Thu Nghiên rồi vào bếp làm việc.

Sau khi cô Hề rời đi, cậu chủ buồn bực không vui, có đôi khi ngồi trong phòng cô Hề mấy tiếng đồng hồ, rõ ràng là đang nghĩ về cô Hề.

Nhưng hôm nay đi công tác một chuyến trở về, dì Mạc không ngờ anh ta lại đưa cô Tiết đến đây.

Dì Mạc thật sự nhìn không thấu việc cậu chủ làm.

Bà chỉ là một bảo mẫu, cũng không dám hỏi quá nhiều, chỉ có thể tập trung vào việc nấu ăn trong bếp.

Trong phòng khách, Tiết Thu Nghiên rất tự nhiên ngồi xuống ghế sô pha, cầm tạp chí trên bàn trà lên lật xem: "A Ôn, tay nghề của bảo mẫu nhà anh thế nào?"

"Nếm thử sẽ biết." Thẩm Ôn nhìn sang, trên mặt không chút cảm xúc, "Sau bữa trưa anh sẽ bảo tài xế đưa em về Tiết gia."

Tiết Thu Nghiên ngước mắt lên: "Em không nói là em sẽ đi nha, chúng ta đã lâu không gặp, em rất nhớ anh, em muốn sống ở đây."

Thẩm Ôn ngồi trên ghế sô pha đơn cách đó không xa, chậm rãi uống một hớp nước: "Ở đây không có chỗ ở."

Tiết Thu Nghiên hạ giọng, ngữ khí ngượng ngùng: "Chúng ta sắp đính hôn rồi, đương nhiên em sẽ ở trong phòng của anh, trước kia cũng không phải là chưa từng ngủ với nhau mà."

Nói đến đoạn sau, giọng cô ta càng nhỏ dần, nhẹ như tiếng muỗi kêu.

Hồi đại học, Tiết Thu Nghiên là người chủ động theo đuổi Thẩm Ôn.

Sau khi biết hai người ở bên nhau, trong miệng người khác bọn họ trở thành một cặp trời sinh, cô ta luôn nhận được những ánh mắt cực kỳ hâm mộ của các bạn học xung quanh, nói rằng họ rất xứng đôi.

Nhưng trên thực tế thái độ của Thẩm Ôn đối với cô ta rất nhạt nhẽo, Tiết Thu Nghiên không thể nói anh ta có chỗ nào không tốt, nhưng cũng không thể coi là quá tốt.

Anh ta thậm chí rất ít khi ôm hay hôn cô ta một cách tình cảm.

Tiết Thu Nghiên biết, Thẩm Ôn chưa chắc đã thích mình nhiều đến thế, đồng ý hẹn hò với cô ta, đơn giản là vì gia thế của cô tốt, ngoại hình cũng không tồi, sánh vai bên cạnh anh ta rất có thể diện, rất phù hợp.

Thẩm Ôn chính là người như vậy, anh ta cũng không chú trọng thất tình lục dục, đối với anh ta, thể diện và danh dự là tất cả.

Nhưng như vậy thì sao, anh ta thích cơ thể cô ta, cô ta có thể cảm nhận được.

Cũng chỉ trong loại chuyện này, anh ta khí huyết sôi trào, lại nếm được tư vị mới mẻ, tràn đầy nhiệt huyết.

Nhưng anh ta không phải là người buông thả, hơn nữa còn có năng lực quản lý bản thân vượt xa người khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!