Sau tai nạn này, toàn bộ sân bóng rổ dường như yên tĩnh lại.
Dần dần, trong đám đông có người xì xào bàn tán: "Đó chẳng phải là Lộ Phi Nhiên, tra nam có tiếng trong trường sao? Tại sao lại đập cậu ta vậy?"
"Một cô bạn ở phòng ký túc xá bên cạnh tôi mới được Lộ Phi Nhiên theo đuổi thành công tuần trước, kết quả là giờ bị lừa xong bị đá luôn rồi. Tôi chưa từng thấy tên nào ghê tởm như vậy, trong nhà có tiền thì hay lắm sao?"
"Nhiều nữ sinh trong trường chúng ta đã bị cậu ta đùa giỡn rồi, cậu ta cũng ra tay với cả các nữ sinh của các trường khác xung quanh cơ."
"Cô gái mà Lộ Phi Nhiên đang dây dưa hôm nay là ai thế? Cô ấy trông không giống nữ sinh trường mình, đẹp quá đi!"
"Hóa ra con gái còn có thể đẹp như vậy sao, vừa rồi khi cô ấy tới, trên sân bóng rổ có mấy nam sinh cứ nhìn thẳng vào cô ấy suốt."
...
Lộ Phi Nhiên sửng sốt hơn mười giây, bụm mặt nhảy dựng lên: "Ai làm đấy, không có mắt à!"
Các nữ sinh đang xem trên sân bóng rổ đồng loạt nhìn về cùng một phía.
Giản Chước Bạch từ trong đám đông bước tới, đứng trước mặt hai người.
Anh liếc nhìn mặt Lộ Phi Nhiên: "Xin lỗi, vừa nãy tôi lỡ tay, không thì đến bệnh viện kiểm tra một chút đi, viện phí tôi trả."
Ngoài miệng anh đang nói xin lỗi, nhưng Hề Mạn không nghe ra một chút chân thành nào từ giọng điệu uể oải của anh.
Chẳng lẽ là cố ý?
Lúc này Hề Mạn mới ý thức được, vừa rồi cô chỉ lo bị người này quấn lấy, cô đã đi tới giữa sân bóng rổ rồi.
Ở vị trí này, hẳn là Giản Chước Bạch đã phát hiện ra cô từ lâu, giúp cô giải vây.
Lộ Phi Nhiên hết sức bất mãn với thái độ xin lỗi của Giản Chước Bạch, đang muốn bùng nổ, Giản Chước Bạch lấy trong túi ra một tấm danh thiếp: "Sau khi đến bệnh viện, hãy gọi đến số này, sẽ có người hoàn trả chi phí khám bệnh cho cậu."
Ánh mắt Lộ Phi Nhiên liếc qua danh thiếp "Tổng giám đốc tập đoàn Giản Trì", mí mắt nhảy thình thịch mấy cái, lửa giận trong lòng cũng bị dập tắt bảy tám phần, càng nhiều hơn là sự kinh sợ.
Người này thế mà lại là Tổng giám đốc tập đoàn Giản Trì, là Giản gia mà Lộ gia bắc thang cũng không với tới!
"Thì ra là Giản tổng, nếu không phải là cố ý thì bỏ đi, em không sao." Lộ Phi Nhiên bày ra vẻ mặt nịnh nọt, chủ động làm thân với anh, "Tổng giám đốc Giản chắc là biết chị gái Lộ Yên Nhiên của em nhỉ, nghe nói hai anh chị là bạn học cấp ba, chị em ở nhà thường xuyên nhắc tới anh đấy."
Nhắc đến Lộ Yên Nhiên, Giản Chước Bạch nhớ tới bữa tiệc chào mừng mà đám Quách Duẫn tổ chức cho anh ở Tần Lan Các khi anh vừa về nước.
Trong phòng riêng có nhiều người ồn ào, anh đi ra ngoài hít thở cho thoáng, liền thấy đám người Lộ Yên Nhiên đi tới, đang bàn tán về Hề Mạn, lời nói rất khó nghe.
"Không quen." Sắc mặt Giản Chước Bạch trở nên lạnh lùng, thấy cậu ta không nhận, đang định thu lại danh thiếp, Lộ Phi Nhiên vội vàng đưa hai tay nhận lấy, "Cảm ơn ý tốt của Giản tổng."
Mặc dù bị đập vào mặt một cái, nhưng có thể trèo lên quan hệ với một nhân vật lớn như vậy thì cũng quá béo bở rồi.
Mặt đau đớn dữ dội, đầu óc còn quay cuồng, cậu ta không có tâm trạng để ý đến Hề Mạn nữa, chào hỏi Giản Chước Bạch rồi vội vàng rời đi.
Hề Mạn mím môi dưới, nhìn người đàn ông cao ráo đẹp trai trước mặt, đang định nói cảm ơn, thì người đàn ông cúi xuống nhặt quả bóng rổ dưới chân cô, tựa như không quen cô, trực tiếp quay đầu đi.
Câu "cảm ơn" mà Hề Mạn đang định nói nhất thời bị nghẹn lại.
Lúc trước cô đến Lan Đại mà không ngồi xe của anh, đã cảm thấy anh có vẻ không vui, nhưng bây giờ xem ra là thực sự không vui.
Giản Chước Bạch ở phía trước đi được nửa đường, một nữ sinh ngượng ngùng cầm chai nước chạy tới, đỏ mặt đứng trước mặt anh nói gì đó.
Anh quay lưng lại với Hề Mạn, nhìn không ra biểu cảm.
Mà đám người Tần Phó, Quách Duẫn đứng ở phía dưới khung bóng rổ, hết nhìn Giản Chước Bạch, rồi lại ném ánh mắt về phía cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!