Những món đồ đôi cô âm thầm mua cho cả hai bị cô vứt vào thùng rác;
Những bức ảnh chụp lén cùng Đoàn Lâm Chu bị cô cắt thành từng mảnh nhỏ.
Xử lý xong mọi thứ, cô trở về phòng.
Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, Hướng Vân Lộc nghe thấy tiếng cửa mở bên dưới lầu.
Cô khóa trái cửa bên trong rồi tắt đèn, nằm co ro trong bóng tối trên giường.
Không lâu sau, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Cộc cộc cộc, cộc cộc cộc.
"Lộc Lộc, mở cửa đi."
"Lộc Lộc, anh có thể giải thích."
Là giọng của Đoàn Lâm Chu.
Cô không đáp lại, nhưng nước mắt lại không kìm được mà rơi xuống.
Giải thích ư? Giải thích cái gì đây?
Giải thích rằng anh ta không xem cô là công cụ để trả thù? Hay là giải thích tại sao sau khi Tống Yểu Yểu đập vỡ tro cốt của bố cô, anh ta vẫn không đứng về phía cô?
Không lâu sau, tiếng gõ cửa ngừng lại, nhưng điện thoại của cô lại rung liên tục.
Hướng Vân Lộc nhìn Đoàn Lâm Chu vẫn đang gửi tin nhắn giải thích không ngừng, thế là vào thẳng trang cá nhân của anh ta, chặn rồi xóa luôn anh ta.
Cả đêm dài, mặc cho bên ngoài có xảy ra chuyện gì, Hướng Vân Lộc cũng không quan tâm.
Mãi đến hôm sau nghe thấy giọng mẹ, cô mới mở cửa, nhào vào vòng tay bà.
Mẹ cô không hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng vẫn nhẹ nhàng vỗ lưng con gái, dịu dàng dỗ dành như khi cô còn nhỏ.
Đoàn Lâm Chu, người đã thức trắng đêm ở gần đó nhìn thấy cảnh tượng này thì im lặng rất lâu rồi xoay người xuống lầu.
Mấy ngày tiếp theo, Hướng Vân Lộc không muốn bị Đoàn Lâm Chu quấy rầy nên vẫn luôn ngủ trong phòng của mẹ.
Hai mẹ con ban ngày cùng nhau sắp xếp hành lý, ban đêm ôm nhau ngủ, nói với nhau rất nhiều bí mật nhỏ chỉ của riêng họ.
Trong vòng tay mẹ, Hướng Vân Lộc cảm nhận được sự bình yên đã lâu không có.
Đêm trước khi rời đi, cô vẫn muốn ngủ cùng mẹ.
Mẹ cô lo con gái sẽ trằn trọc không ngủ được vì có quá nhiều chuyện muốn nói, khuyên cô nên nghỉ ngơi thật tốt.
Hướng Vân Lộc đành một mình trở về phòng, ngơ ngẩn nhìn trần nhà tối đen.
Mười hai giờ, ngoài cửa vang lên tiếng tra chìa khóa mở cửa.
Là Đoàn Lâm Chu, anh ta cầm chìa khóa dự phòng rồi lẻn vào, kéo cô vào lòng.
"Vẫn còn giận anh à? Là anh sai rồi, em đừng giận anh nữa, được không?"
"Em đã giận anh ba ngày rồi, nếu tiếp tục chiến tranh lạnh nữa, anh thật sự sẽ phát điên mất."
Hướng Vân Lộc không nói gì, nhắm mắt lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!