"Anh đã tìm hiểu rồi, Đan Mạch cho phép anh em không cùng huyết thống kết hôn. Lộc Lộc, sau này chúng ta di cư qua đó rồi đăng ký kết hôn, em thấy được không? Anh đã bắt đầu sắp xếp mọi việc liên quan rồi."
Trước đây mỗi đêm khuya hai người đã nói về chuyện này rất nhiều lần.
Bây giờ nghe lại, trong lòng Hướng Vân Lộc đã không còn chút cảm xúc dâng trào nào, chỉ còn lại sự bình lặng như mặt nước chết.
Cô biết, giữa họ đã không còn tương lai nữa rồi.
Mười ngày sau, cuộc đời Đoàn Lâm Chu sẽ không còn Hướng Vân Lộc nữa.
Và cô cũng vậy.
4.
Sau khi khỏi bệnh, việc đầu tiên Hướng Vân Lộc làm là thống kê tất cả các khoản chi tiêu mà nhà họ Đoàn đã bỏ ra cho cô trong những năm qua.
Cô cầm thẻ ngồi trước bàn, liệt kê tất cả các khoản chi tiêu trong mười năm sống ở nhà họ Đoàn.
Từ học phí đến các chi phí sinh hoạt, tổng cộng 3 triệu (tệ).
Tài sản và ngôi nhà cũ mà bố để lại năm xưa cộng lại cũng được hơn 2 triệu, thêm vào số tiền cô tiết kiệm từ làm việc chăm chỉ trong những năm qua, cuối cùng trong thẻ vẫn thiếu hơn 1 triệu.
Xem ra trước khi rời đi, cô phải tìm việc làm để bù vào số tiền còn thiếu.
Hướng Vân Lộc học nhiếp ảnh, nghĩ đến đây, cô đã đăng thông tin nhận chụp ảnh lên mạng.
Rất nhanh đã có bảy, tám khách hàng tìm đến, có người đặt chụp ảnh cưới, cũng có người đặt chụp ảnh tốt nghiệp.
Cô nhận hết tất cả các lịch đặt hẹn, mỗi ngày từ sáng đến tối đều vùi đầu vào làm việc, mệt đến mức gần như không thể đứng thẳng lưng, nhưng cô không hề than phiền.
Bởi vì mẹ cô đã nói rằng, trước khi quen bà thì chú Đoàn đã ly hôn, chỉ là chưa bao giờ công khai.
Từ đầu đến cuối, mẹ cô và chú Đoàn là yêu đương bình thường rồi đi đến hôn nhân, bà hoàn toàn không phải là tiểu tam.
Hai mẹ con cô chưa bao giờ tham lam của cải của nhà họ Đoàn.
Cô định rời đi, nhưng không muốn để Đoàn Lâm Chu tiếp tục hiểu lầm rằng mẹ cô đang ăn bám ở nhà họ Đoàn.
Vì vậy cô quyết định trả hết số tiền này.
Cực nhọc 5, 6 ngày, Hướng Vân Lộc mới tiết kiệm được hơn 30 nghìn tệ.
Khi cô đang lo lắng vì tiến độ chậm chạp thì bỗng nhiên có một lịch đặt hẹn quan trọng.
Có một người thuê cô, nhờ cô chụp một bộ ảnh sinh nhật tại bữa tiệc, tiền công là 200 nghìn tệ.
Đằng sau khoản thù lao hậu hĩnh này cũng có cái giá phải trả tương ứng.
Người thuê nói chủ nhân của bộ ảnh rất kén chọn, phải làm sao để họ hài lòng hoàn toàn thì mới trả đủ số tiền mà họ đưa ra.
Để sớm gom đủ tiền, Hướng Vân Lộc không do sự mà đồng ý ngay lập tức.
Đến buổi tiệc sinh nhật, cô mang theo túi máy ảnh vội vã đến, mới phát hiện là người quen.
Nhìn Tống Yểu Yểu trong chiếc váy công chúa đội vương miện trước mặt, và Đoàn Lâm Chu mặc bộ vest đen đứng bên cạnh, trái tim cô run lên dữ dội.
Nhìn gương mặt mệt mỏi của cô, Đoàn Lâm Chu nhíu mày: "Tại sao em lại nhận loại đơn này? Ước mơ của em không phải là trở thành nhiếp ảnh gia hàng đầu sao? Nhà mình không cho em tiền để sinh hoạt à?"
"Em đã lớn rồi, thích công việc này thì nhận thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!