Khi cô ngẩng đầu rút khăn giấy, anh ta gắp miếng trứng đó cắn một miếng.
Hướng Vân Lộc nhìn thấy, không nói một lời, đặt thìa xuống rồi rời khỏi bàn.
Thấy cô định ra ngoài, Tống Yểu Yểu vội gọi cô lại: "Lộc Lộc, em định ra ngoài à? Chị và Lâm Chu cũng định đi hẹn hò, chờ chút rồi chúng ta đi cùng nhé."
Hướng Vân Lộc định từ chối thì bố Đoàn lên tiếng.
"Bên ngoài đang mưa, cứ để anh con đưa đi đi, không thì bố và mẹ con cũng không yên tâm."
Bố Đoàn đã lên tiếng, Hướng Vân Lộc cũng không tiện từ chối, đành đi ra gara trước.
Cô định đến phòng làm visa, nhưng thế này chẳng phải Đoàn Lâm Chu sẽ biết chuyện cô sắp ra nước ngoài sao?
Nghĩ đi nghĩ lại cũng không còn cách nào khác, cô đành mặc kệ.
Biết thì biết, dù sao hành trình đã định, anh ta cũng chẳng làm gì được.
Chẳng bao lâu, hai người kia cũng chậm rãi lên xe.
Tống Yểu Yểu vậy mà lại ngồi vào hàng ghế sau, cố ý bắt chuyện với Hướng Vân Lộc.
Nhưng cô không có tâm trạng, chỉ đáp vài câu cho qua chuyện.
Chiếc xe từ từ lăn bánh, tiếng mưa ngày càng rõ ràng.
Tống Yểu Yểu ghé sát vào tai cô, cố ý hạ thấp giọng.
"Tôi biết cô không thích tôi, cũng biết cô và Lâm Chu không phải mối quan hệ anh em bình thường, nhưng chắc chắn hai người không có kết quả đâu. Lâm Chu đối với tôi không phải là không có cảm giác, cô có tin không, chỉ cần tôi muốn thì tôi có thể cướp anh ấy từ tay cô bất cứ lúc nào."
3.
Lòng Hướng Vân Lộc khẽ động, cô quay đầu nhìn Tống Yểu Yểu một cái, lại thấy vẻ mặt cô ta đầy khiêu khích lấy điện thoại ra đặt báo thức.
Một phút sau, báo thức vang lên đúng giờ.
Cô ta giả vờ nghe điện thoại, chưa được mấy giây đã vắt ra vài giọt nước mắt, ánh mắt đẫm lệ nhìn lên ghế trước.
"Lâm Chu, quản gia gọi nói chú cún nhà em bị bệnh rồi, em lo quá, giờ anh đưa em về nhà được không?"
Đoàn Lâm Chu tấp xe vào lề, nhìn cơn mưa không dứt bên ngoài cửa sổ, anh ta cau mày quay lại.
Nhưng vừa nhìn thấy vẻ mặt đau thương như hoa lê dính mưa của cô ta, anh do dự vài giây rồi vẫn quay sang nhìn Hướng Vân Lộc.
"Giờ anh đưa Yểu Yểu về phía tây thành phố, không cùng đường, em xuống xe bắt taxi đi nhé."
Tống Yểu Yểu sợ cô từ chối nên vội đưa ra một chiếc ô.
Ánh mắt Hướng Vân Lộc lướt qua hai người một lượt, cuối cùng không nói gì, mở cửa xe.
Những giọt mưa xuyên qua mấy lỗ thủng trên mặt ô, nhanh chóng làm cả người cô ướt sũng.
Mưa rất lớn, cô không tài nào bắt được xe, đành lấy túi che lên đầu, chạy nhanh về phía trước.
Chạy suốt nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cô trong bộ dạng thảm hại mới đến được phòng làm visa.
Làm visa xong, Hướng Vân Lộc vẫn không bắt được xe, cô lại phải tiếp tục đội mưa đi bộ thêm một tiếng đồng hồ nữa để về nhà.
Về đến nhà, cô thấy có vẻ mình đã bị sốt, cả người khó chịu dữ dội, choáng váng ngã xuống giường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!